Tôi Uống Nhầm Thuốc Của Chồng

Chương 3



"Sau đó anh ấy nhờ tớ làm cầu nối để vun vén cho hai người."

Tôi vừa nghe vừa gật đầu.

Thật ra cũng không bất ngờ lắm, loại người cực kỳ 'trong nóng ngoài lạnh' như Phong Duật, đúng là rất giỏi nhịn.

Cô bạn vừa kể vừa thở dài: "Ai ngờ đâu, sau khi kết hôn anh ấy vô tình tìm thấy vài thứ trong thư phòng của cậu."

"Điều đó khiến anh ấy đả kích khá lớn."

"Tớ bày bao nhiêu kế hoạch mà anh ấy cứ lắc đầu nguầy nguậy."

"Tớ gặng hỏi mãi anh ấy mới chịu nói, còn bảo từ nay chỉ dám đứng từ xa nhìn bóng lưng cậu mà đau lòng."

Thư phòng của tôi?

Trong chốc lát, đầu óc tôi trống rỗng.

Tôi gãi đầu đầy khó hiểu: "Trong đó cũng có gì đâu nhỉ..."

"Không lẽ anh cậu lén xem bí mật kinh doanh của tớ?"

"Thấy tớ là một thiên tài kinh doanh, rồi tự ti mặc cảm nên mới... Haha..."

Cô bạn lắc đầu: "Không phải đâu."

"Anh ấy bảo là một xấp thư dày cộm."

17

Thời niên thiếu, tôi từng có một người bạn tâm thư.

Không biết tên thật hay giới tính của đối phương, trong thư từ có thể tha hồ trút bầu tâm sự.

Trong một thời gian dài, chúng tôi đã biết được những bí mật sâu kín nhất của nhau.

Nhưng mọi tâm tư thiếu nữ của ngày cũ, giờ đây cũng đã theo việc mất liên lạc mà tan biến từ lâu.

"Tớ không hiểu."

"Tại sao anh trai cậu nhìn thấy mấy bức thư đó lại cảm thấy bị đả kích chứ?"

Cô bạn thân bĩu môi.

"Tớ cũng không rõ nữa, chắc là anh ấy nghĩ trong lòng cậu đã có người khác, nên dù anh ấy làm gì cũng chỉ là dư thừa thôi?"

Kết hôn ba năm.

Tôi vẫn không thể nhìn thấu người đàn ông tên Phong Duật này.

"Này, cậu không biết đâu."

"Tớ nhìn cái vẻ mặt c.h.ế.t trân của anh trai mà phát cáu. Rõ ràng đã cố hết sức vun vén cho hai người kết hôn, vậy mà anh ấy vẫn không chịu thông suốt!"

"Chuyện bỏ t.h.u.ố.c cũng chỉ là muốn đẩy anh ấy một tay thôi, dù sao tình cảm anh ấy dành cho cậu suốt bao năm qua tớ đều thấy cả."

Cô bạn thân tội nghiệp cọ cọ vào lòng bàn tay tôi.

"Lúc đó tớ chỉ nghĩ, lỡ đâu cậu cũng thích anh ấy thì sao?"

"Lỡ đâu giữa hai người thực sự chỉ thiếu mỗi bước chọc thủng lớp giấy cửa sổ kia thôi?"

Nhìn vẻ mặt nhỏ nhắn của cô ấy, dù trong lòng tôi có tức giận đến mấy cũng không thể phát hỏa được nữa.

Sau khi thấy những dòng bão bình luận đêm đó.

Trong lòng tôi cũng đoán được chuyện này phần nhiều là do cô bạn thân vô ý gây ra.

Nên phản ứng đầu tiên là bát canh đó đáng lẽ tôi nên là người uống.

Ngoài việc phải dọn hậu quả cho cô bạn thân gây rắc rối.

Thú thật là tôi cũng có tâm tư riêng, không nỡ buông tay Phong Duật.

Ai ngờ uống xong thì thấy bão bình luận.

Kết quả lại thành ra sai một ly đi một dặm.

Đang nghĩ ngợi lung tung, tôi chợt nghe tiếng mở cửa ở huyền quan.

18

Người tới là Phong Duật và Tô Duyệt.

Đôi lông mày thanh tú của anh hiện rõ vẻ mệt mỏi.

"Vợ à, quả nhiên em ở đây."

Tô Duyệt đi trước Phong Duật một bước, tiến lên nắm lấy tay tôi.

"Minh Nghi, cậu ổn không?"

"Lúc tớ đến bệnh viện tìm cậu, Phong Duật nói cậu đi rồi, tớ không tin."

"Chuyện tối qua thực sự xin lỗi, tớ cứ ngỡ người uống là Phong Duật, mang cảnh sát tới nhà cũng chỉ vì sợ anh ấy làm hại cậu. Có phải làm cậu sợ rồi không?"

Nhìn vẻ quan tâm trên mặt Tô Duyệt không giống đang diễn, nhất thời tôi không biết nên trả lời thế nào, chỉ lặng lẽ dùng chút sức, cố gắng rút tay mình ra.

"Tôi... Tôi không sao."

Cô bạn thân nghe vậy liền vội vàng thề thốt.

"Canh đó tuyệt đối không có hại cho sức khỏe con người!"

Tô Duyệt lườm cô bạn thân một cái cháy mặt.

Cô ấy sợ hãi buông tay ra ngay.

Phong Duật thấy cảnh này, cũng chẳng dám tiếp tục giả vờ cao ngạo nữa.

Anh bước tới, chen ngang tách Tô Duyệt ra, thay chỗ cô ấy nắm lấy tay tôi.

"Vợ à, đừng ly hôn với anh có được không?"

Sức của Phong Duật lớn hơn Tô Duyệt nhiều, nhất thời tôi không sao thoát ra được.

Cô bạn thân bên cạnh thấy vậy, lập tức nhanh như chớp giáng một cú đ.ấ.m thật mạnh vào cánh tay anh.

"Anh hai, anh làm Minh Nghi đau rồi!"

Phong Duật bị đ.ấ.m đến nhăn mặt, nhưng vẫn không quên xin lỗi tôi.

"Anh xin lỗi vợ, anh chỉ là quá sợ mất em thôi."

Cô bạn thân nghe vậy thì trợn trắng mắt.

"Xì, sớm biết vậy thì làm gì từ trước đi?"

"Nếu anh sớm mang cái kỹ năng giả vờ đáng thương trước mặt em gái đây ra mà dùng, thì anh đã thành chồng người ta từ lâu rồi."

Phong Duật tỏ vẻ như đã học được bài học.

Anh vừa định nói gì đó thì Tô Duyệt tiến tới cắt ngang.

"Tôi vẫn còn lời muốn nói với Minh Nghi, anh đừng có chen ngang..."

"Nói bậy! Rõ ràng là cô chen chỗ tôi trước mà!"

Khung cảnh hỗn loạn trong chốc lát.

Tôi cạn lời luôn.

Thế là ngẩng đầu định tìm kiếm thông tin hữu ích từ đám bão bình luận một lần nữa.

Chỉ là, chưa kịp nhìn rõ những dòng chữ đang lướt nhanh trước mắt.

Một đôi bàn tay ấm áp đã nhẹ nhàng che lấy tầm mắt của tôi.

"Đừng nhìn chúng. Vợ à, em muốn biết gì, anh đều sẽ nói cho em biết."

19

Hóa ra, không chỉ mình tôi nhìn thấy bão bình luận. Phong Duật và Tô Duyệt đều nhìn thấy, chỉ là nội dung ba chúng tôi thấy có chút khác biệt.

Bão bình luận của tôi toàn là những lời bậy bạ, còn của Phong Duật và Tô Duyệt lại chủ yếu là thảo luận về diễn biến cốt truyện.

Trong ba người, Tô Duyệt là người nhìn thấy bão bình luận sớm nhất.

"Thực ra, ban đầu tớ ứng tuyển làm trợ lý cho Phong Duật là vì nét chữ của anh ấy. Tớ cứ ngỡ anh ấy chính là người đó năm xưa. Ai ngờ tối đó nhìn thấy bão bình luận tớ mới biết, người bạn b.út hữu đó chính là cậu."

"Còn Phong Duật là vì thầm mến cậu, lén lút bắt chước nét chữ của cậu, nên mới dẫn đến việc tớ nhận nhầm người."

Nhưng tôi từng xem chữ ký của Phong Duật rồi.

Hoàn toàn không giống chữ tôi, khoan đã?

… Tô Duyệt chính là bạn b.út hữu của tôi?

Thấy tôi ngạc nhiên, Tô Duyệt rưng rưng nước mắt gật đầu.

"Là tớ."

"Xin lỗi Minh Nghi, bao năm trôi qua mới có thể liên lạc lại với cậu."

Tình cảm xưa cũ chẳng liên quan gì đến giới tính, chỉ có tấm chân tình tuôn chảy giữa từng dòng chữ.

Tôi vươn tay ra phía Tô Duyệt.

"Chuyện năm đó, tớ không trách cậu."

Cái ôm xuyên suốt cả thời thiếu nữ.

Đến tận hôm nay mới thực sự trở thành hiện thực.

Thực ra tôi đã nói dối.

Tôi từng trách cô ấy, cắt đứt liên lạc một phía.

Lúc nào cũng không ngừng đoán già đoán non xem liệu đối phương có gặp chuyện bất trắc gì không.

Cũng không ngừng hồi tưởng.

Liệu có phải mình từng nói câu nào không đúng.

Khiến đối phương tức giận.

Nói chung, năm đầu mới cắt đứt liên lạc, tôi đã nghĩ rất nhiều.

Về sau dần dần mới quen, bắt đầu hướng tầm mắt vào thực tại, cố gắng dùng những tình cảm khác để lấp đầy khoảng trống này.

20

Mới ôm được một lúc.

Phong Duật đã giơ tay ra tách Tô Duyệt ra.

"Đây là vợ tôi, phiền... Xin hãy tự trọng!"

Tôi không nhịn được cười, vươn tay kéo Phong Duật ngồi xuống bên cạnh.

"Hóa ra lúc ghen anh lại như thế này à?"

Trong mắt Phong Duật thoáng qua vẻ tủi thân.

"Vợ đừng chỉ nghe cô ấy nói. Rõ ràng là anh đã thầm yêu em từ thời cấp ba rồi, bao nhiêu năm qua anh không hề thấy khổ, cũng không hề mệt mỏi chút nào."

"Bởi vì ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy em, anh đã biết, em chính là vợ anh rồi..."

Cô bạn thân bên cạnh huých vào người anh trai mình.

"Anh, nói trọng tâm đi!"

Phong Duật nói những dòng bão bình luận của anh ấy xuất hiện sau khi tôi bỏ rơi anh ấy ở bệnh viện.

"Lúc đó anh không hiểu mấy thứ nam chính nữ chính gì đó bọn chúng nói."

"Anh chỉ biết mình thầm yêu em nhiều năm, kết hôn ba năm, là nhờ anh cuối cùng cũng cảm hóa được em, sau cơn mưa trời lại sáng."

"Ai ngờ bọn chúng lại bảo anh không nên yêu em, mà nên yêu người khác."

"Suýt chút nữa thì anh tức c.h.ế.t, trên đời này làm gì có ai mặt dày đi bôi nhọ thanh danh người khác như thế chứ?"

Tôi thấy vẻ mặt giận dỗi của anh trông rất đáng yêu.

Không nhịn được đưa tay vò vò mái tóc mềm mại của anh.

Ai ngờ Phong Duật lại được đà lấn tới, tiến lại gần ôm chầm lấy tôi.

"Vợ à, em không biết đâu."

Chương trước Chương tiếp
Loading...