Tôi Uống Nhầm Thuốc Của Chồng
Chương 4
"Khi Tô Duyệt nói với anh là có khả năng em nhìn thấy mấy dòng bão bình luận đó, anh đã sợ thế nào đâu,"
"Chỉ sợ em tin mấy lời nhảm nhí đó mà không cần anh nữa, đến lúc đó anh biết đi đâu mà đòi công bằng đây..."
Nghe vậy tôi thấy chột dạ.
"Thực ra là có tin một chút."
"......"
"Tại bọn chúng nói cứ như đinh đóng cột ấy, hơn nữa chúng ta kết hôn ba năm rồi mà vẫn chưa..."
Phong Duật đỏ mặt bịt miệng tôi lại.
"Vợ ơi, vợ yêu à,"
"Ở đây đông người, mấy chuyện đó chúng ta về nhà rồi hãy nói có được không?"
21
Lúc ra về, tôi vẫn lưu luyến không nỡ chia tay Tô Duyệt.
Chẳng dám nghĩ những năm tháng cắt đứt liên lạc ấy, cô ấy đã trải qua những gì?
Nhìn bóng dáng cô ấy nhỏ dần trong gương chiếu hậu, tôi không ngừng thở dài.
Phong Duật nghe thấy chỉ cắm cúi đạp chân ga.
"Vợ à, chúng ta sẽ không ly hôn đúng không?"
"Ừm."
"Vợ à, em cũng sẽ không thích người khác đúng không?"
"......"
Gió thổi bay những lọn tóc của tôi.
Đã nhiều năm trôi qua.
Ánh trăng sáng bước ra từ trong những lá thư.
Đứng trước mặt bạn, đôi mắt đẫm lệ nói lời xin lỗi.
Thử hỏi ai mà chịu nổi chứ?
Tôi không tự chủ được mà hắng giọng.
"Chắc là... Không đâu nhỉ."
Phong Duật im lặng không nói gì nữa.
Mãi đến lúc xuống xe tôi mới nhìn thấy đôi mắt anh đỏ hoe.
"Đều tại anh không tốt. Vợ à, anh mãi mãi yêu em."
Nói rồi, người đàn ông bước tới sải bước, một tay bế bổng tôi lên theo kiểu công chúa.
"Đều tại chồng làm sai chuyện, để vợ phải chịu thiệt thòi. Vợ ơi, trừng phạt anh thật mạnh tay có được không?"
22
Lần này người bị ném lên chiếc giường lớn lại là tôi.
Thành quả tập gym của Phong Duật khá tốt, chỉ là da anh trắng quá, cứ véo hay xoa nhẹ một cái là lại đỏ ửng cả một mảng lớn.
Sau khi ăn no uống say.
Tôi nằm bò lên cơ n.g.ự.c vạm vỡ của anh mà vẽ vòng tròn.
"Ba năm qua, anh đã nghĩ gì thế?"
Nói thật nhé, dù lúc mới cưới chớp nhoáng quả thực không có bao nhiêu tình cảm.
Nhưng dẫu sao cũng đã là vợ chồng rồi, là vợ chồng thì thành thật với nhau là điều cơ bản nhất.
Kết quả là tên nhóc này chỉ biết tự mình giận dỗi.
Phong Duật vươn tay bịt kín tai tôi lại.
"......"
Tôi không hài lòng ngẩng đầu lên.
"Lầm bầm cái gì đấy? Em nghe không rõ."
Phong Duật cười đầy xấu xa, trong mắt thoáng hiện vẻ d.ụ.c vọng, bế xốc tôi lên và thay đổi tư thế.
"Đang nghĩ xem làm thế nào để... Em."
Được thôi, thực ra mấy anh chàng trầm tính chỉ được cái này thôi.
Trước mặt người khác nhìn thì bình thường.
Nhưng sự tương phản sau lưng người khác mới là tuyệt phẩm!
23
Tô Duyệt đã chuyển đến công ty của tôi, trở thành trợ lý của tôi.
Lúc đầu Phong Duật nhất quyết không đồng ý.
Về sau cũng không hiểu tại sao đột nhiên lại đồng ý.
Cũng kể từ ngày hôm đó, nội dung bão bình luận của tôi đều thay đổi hoàn toàn.
[Đây chính là nữ chính mới sao? Trông xứng đôi với bảo bối Duyệt của chúng ta ghê!!!]
[Cái kiểu "ánh trăng sáng" quen biết bao nhiêu năm này rốt cuộc có giá trị ra sao, tôi cũng chẳng muốn nói nhiều nữa, ai hiểu thì tự hiểu nhé!]
[Ủng hộ bé yêu lật kèo lên ngôi chính thất! Chỉ muốn xem hai bé thả thính qua lại thôi, hi hi!]
[......]
Chỉ vài dòng chữ ngắn ngủi thôi cũng đủ khiến mặt tôi nóng bừng.
"Tổng giám đốc Phó? Tổng giám đốc Phó, bản kế hoạch dự án này... Cậu xem qua thế nào ạ?"
"Không được!"
Trong mắt Tô Duyệt tràn đầy sự quan tâm.
"Vâng ạ Tổng giám đốc Phó, tớ sẽ bảo bọn họ chỉnh sửa lại ngay."
Tôi áy náy ngăn Tô Duyệt lại.
"Xin lỗi Duyệt Duyệt, đưa kế hoạch đây tớ xem nào."
Dù đã cố hết sức không chú ý đến chúng.
Nhưng tôi vẫn không tránh khỏi bị mắc kẹt vào những lời bàn tán đó.
Sau khi Tô Duyệt rời đi.
Tôi cứ ngẩn người nhìn khung ảnh trên bàn.
Đó là tấm ảnh mà Phong Duật mang đến khi anh ấy rình rang đến công ty để 'khẳng định chủ quyền'.
Nhớ lại vẻ mặt vênh váo của anh lúc bày ảnh, tôi không nhịn được mà bật cười.
Kể từ lần ấy, Phong Duật từ một người kín tiếng đã trở nên lộ liễu thẳng thừng.
Anh không chỉ chiếm hữu cao, mà còn theo sát tôi từng bước.
Thậm chí còn thuê hẳn một vệ sĩ chuyên nghiệp để túc trực bảo vệ tôi.
Thực ra ai cũng biết, anh thuê là để đề phòng Tô Duyệt đấy thôi.
Chuyện này làm tôi dở khóc dở cười.
24
Buổi tối khi về nhà, Phong Duật hiếm khi không có trong bếp.
Tôi gọi tên anh khắp căn biệt thự, chẳng có tiếng trả lời.
Gọi điện thoại, điện thoại của Phong Duật đổ chuông trên ghế sofa ngoài phòng khách.
Trong lòng tôi đột nhiên dấy lên sự bất an.
Cuối cùng, tôi tìm thấy Phong Duật trong góc phòng làm việc.
"Anh làm sao thế?"
Tôi vươn tay bật đèn bàn.
Ánh đèn vàng ấm áp soi rõ những vệt nước mắt trên gương mặt người đàn ông.
"Anh thấy hết rồi."
Phong Duật vùi đầu vào gối, giọng anh trầm đục.
"Mấy dòng bình luận khen anh và Tô Duyệt đẹp đôi, anh thấy hết rồi."
Quả nhiên, giống như lúc trước anh sợ tôi thấy những bình luận nói anh không yêu tôi vậy.
Đến hôm nay, trong lòng tôi cũng nảy sinh nỗi sợ hãi.
Tôi ngồi xổm xuống trước mặt anh.
"Thế nên anh tin là thật sao?"
Phong Duật im lặng gật đầu thật chậm.
Tôi thở dài, thực ra hôm nay Tô Duyệt còn nói với tôi một chuyện.
Cô ấy bảo từ một dòng bình luận, cô ấy biết được rằng.
Chỉ cần tôi và Phong Duật ly hôn.
Tất cả những dòng bình luận kia sẽ biến mất.
Lẽ ra khi biết được cách xóa bỏ bình luận, tôi nên cảm thấy nhẹ nhõm.
Thế nhưng lúc đó tôi lại chẳng thể vui nổi.
Thậm chí, tôi còn mong rằng cách này là do Tô Duyệt bịa ra để lừa tôi.
Nghĩ đến đây, tôi vươn tay muốn xoa tóc Phong Duật.
Nhưng giây tiếp theo.
Anh đột ngột đứng dậy, đi về phía bàn làm việc.
"Đây là thỏa thuận ly hôn anh bảo luật sư soạn sẵn, em... Em có muốn xem qua không?"
Tay vệ sĩ kia quá tận tụy, nghe thấy gì cũng báo cáo với Phong Duật, thế nên anh ấy cũng biết chuyện ly hôn rồi thì bình luận sẽ biến mất.
Tôi không nhận lấy bản thỏa thuận ly hôn, chỉ lặng lẽ nhìn Phong Duật rồi hỏi anh.
"Anh chắc chứ?"
Mắt Phong Duật đỏ hoe, cứ lắc đầu liên tục.
"Nhưng mà, anh muốn em được hạnh phúc."
Đúng thế, nếu cứ có người lặp đi lặp lại nói với bạn rằng.
Sau khi rời bỏ bạn đời, anh ấy/cô ấy sẽ sống rất hạnh phúc.
Một người hay hai người nói thì có lẽ bạn sẽ bỏ ngoài tai.
Nhưng nếu là mười người, trăm người nói thì sao?
Nếu là hàng nghìn, hàng vạn người nói thì sao?
Tôi hiểu Phong Duật, cũng hiểu chính bản thân mình lúc trước.
Vì vậy, tôi vươn tay cầm lấy bản thỏa thuận ly hôn, rồi tiện tay nhét nó vào máy hủy giấy.
"Phong Duật, xin lỗi anh, thực ra có những lời em nên nói với anh từ sớm. Em yêu anh."
25
Tô Duyệt chỉ là dấu vết thuộc về thời thiếu nữ của tôi.
Mà giờ đây, tôi có thể khẳng định chắc chắn, người tôi yêu là Phong Duật.
Cùng với tiếng máy hủy giấy kêu rè rè liên tục.