Trại Nấm Và Hai Dãy Dương
Chương 2
4
Tôi đặt bịch phôi nấm trên tay xuống, nín thở.
“Năm đó trong làng có cái ao cá, mày nhớ không? Cái năm mà nhà chú Dương của mày nuôi cá ấy.”
“Nhớ chứ. Sau này cá chết sạch còn gì?”
“Là do tao hạ độc đấy.”
Trong nhà kính im bặt mất mấy giây.
Các ngón tay tôi đột nhiên siết chặt.
Bịch phôi nấm vỡ nát trong lòng bàn tay, vụn nấm lả tả rơi qua kẽ ngón tay.
“Một chai thuốc trừ sâu, đêm hăm ba tháng Chạp tao đổ xuống, hôm sau cá chết lật bụng trắng cả ao.”
Giọng Chu Đức Thắng đầy vẻ đắc ý: “Thằng Dương đó ngồi xổm bên bờ ao, khóc hệt như một con chó. Một thằng đàn ông to đầu mà ngồi gào thét ở đó. Tao đứng trên sườn đồi bên kia nhìn, mẹ kiếp, hả hê vãi.”
“Thế không ai điều tra à?”
“Điều tra ra thì làm được gì? Tao bảo đéo phải tao làm, chúng nó làm gì được tao? Bố mày làm việc bao giờ cũng sạch sẽ, đéo bao giờ để lại manh mối.”
“Thế bố thằng Dương Siêu Đông sau này…”
“Đáng đời nó! Ai bảo nó dám tranh với tao. Cái ao đó tao nhắm trúng trước, tao đã đánh tiếng với cán bộ thôn rồi. Nó dám ra giá cao hơn tao, cướp đồ của tao, thì đó là hậu quả.”
Chu Đức Thắng ngừng một lát, giọng mang theo ý cười: “Mấy cái xương sườn của nó bị gãy cũng là đáng đời. Không có tiền trả nợ đi bốc vác xi măng, sao tấm bê tông đúc sẵn không đè chết nó luôn đi? Đè chết có phải đỡ phiền phức không.”
“Bố!”
“Sao, mày còn thương hại nó à? Tao nói cho mày biết, ở cái làng này, đứa nào dám đối đầu với Chu Đức Thắng tao thì kết cục đều như thế hết.”
Giọng Chu Đức Thắng trở nên lạnh lẽo: “Thằng tạp chủng Dương Siêu Đông kia cũng thế. Mày nhìn trại nấm của nó đi, bây giờ chẳng phải bắt đầu tịt nấm rồi sao?”
“Đợi sang năm hai hàng cây dương kia cao lên một đoạn nữa, tao sẽ cho nó một cây nấm cũng đéo mọc nổi. Đến lúc đó nó có khóc cũng đéo ai thương.”
Tôi ngồi xổm trong nhà lồng, móng tay cắm phập vào lòng bàn tay.
Năm bố tôi bị tấm bê tông đè gãy xương sườn, tôi đang ngồi học trên trường.
Thầy chủ nhiệm gọi tôi ra ngoài, bảo bố tôi xảy ra chuyện rồi.
Lúc tôi đến bệnh viện, ông đang nằm trên chiếc giường gấp ngoài hành lang, ngực quấn băng trắng toát, mặt nhợt nhạt như tờ giấy.
Nhìn thấy tôi, câu đầu tiên ông nói là: “Bố không sao, con cứ về đi học đi.”
Chuyện cái ao cá, bố chưa bao giờ kể rõ cho tôi nghe.
Tôi chỉ biết ông từng thầu ao cá, lỗ vốn, nợ nần, đi công trường bốc vác xi măng để trả nợ, rồi gặp tai nạn.
Tôi không hề biết vì sao cá chết. Tôi không hề biết ông từng ngồi xổm bên bờ ao khóc.
Bây giờ thì tôi đã biết hết rồi.
“Dương Hữu Tài năm đó gãy ba cái xương sườn…”
Chu Đức Thắng kéo dài giọng, nghe vô cùng đắc ý.
“Thằng con nó lần này, thứ bị bẻ gãy là đường kiếm tiền.”
Đèn trong nhà kính phụt tắt.
Tôi quay người bước về nhà.
Về đến nơi, phòng bố tôi đã tắt đèn.
Từ khe cửa sổ vọng ra tiếng ho của ông, từng tiếng từng tiếng một.
Tiếng ho nén chặt trong cổ họng, như sợ bị người khác nghe thấy.
Từ cái năm ra viện, ông đã bị như thế rồi.
Bác sĩ nói xương sườn nối lại được, nhưng bệnh ở phổi thì phải tịnh dưỡng.
Ông đã không được tịnh dưỡng.
Một luồng mùi thuốc bắc hắt ra từ khe cửa sổ.
Tôi đứng lặng một lúc rồi quay về phòng mình.
Trên bàn đang trải sẵn bản phác thảo bản vẽ phòng sấy.
Tôi cầm bút, vẽ lại hướng của cửa xả nhiệt, chĩa thẳng về phía hai hàng cây dương bên hướng đông.
Đèn phòng tôi sáng thâu đêm.
5
Ngày phòng sấy xây xong phần tường gạch, Chu Đức Thắng có chạy sang ngó nghiêng.
Ông ta đứng ngay ranh giới, nghểnh cổ nhìn một hồi: “Dương Siêu Đông, mày lại giở trò gì nữa đây?”
“Sấy nấm.”
“Sấy nấm?” Ông ta vứt điếu thuốc xuống đất rồi dập tắt. “Nấm nhà mày mọc được mấy cái mà phải tốn công xây hẳn một phòng sấy?”
Tôi không ngẩng đầu lên: “Chú Chu, cháu xây phòng của cháu, chú trồng cây của chú. Việc ai nấy làm.”
Ông ta hừ lạnh một tiếng, chắp tay sau lưng đi mất.
Bên ngoài vẳng lại tiếng ông ta oang oang:
“Nấm thì tịt hết rồi, còn sấy với chả sấy? Sấy không khí chắc?”
“Làm lụng vất vả cả năm có khi chẳng bằng tôi chặt cây đem bán một lần.”
Có người bên cạnh cười hùa theo, giọng ông ta lại càng lớn hơn.
“Mọi người thấy chưa? Thằng ranh nhà họ Dương, học cho lắm vào lú rồi!”
Vài ngày sau.
Nhiệt độ ngoài trời vốn đã cao, cộng thêm cửa xả nhiệt của phòng sấy phả ra những luồng gió nóng năm sáu mươi độ, thổi liên tục từ sáng đến tối.
Hướng gió không lệch đi đâu, phả thẳng vào hai hàng cây dương của ông ta.
Đầu tiên là hàng cây ngoài cùng, vỏ cây đổi màu, xuất hiện từng mảng lốm đốm như vết bỏng.
Sau đó vỏ cây bong tróc, lá cuộn lại, ngả vàng rồi rụng tơi tả.
Bắt đầu từ cái cây nằm gần phòng sấy nhất, từng cây một khô héo, cứ như bị lây bệnh truyền nhiễm.
Ngày Chu Đức Thắng tìm đến cửa, tôi đang lật nấm trước cửa phòng sấy.
“Dương Siêu Đông!” Ông ta đứng ngay ranh giới, mặt đỏ gay, cổ hằn gân xanh. “Cái nhà rách của mày nướng chết cây nhà tao rồi!”
Chương 2
Tôi đứng thẳng lưng lên, vỗ vỗ phủi bụi nấm trên tay.
“Chú Chu, cháu sấy nấm nhà cháu, phạm pháp à?”
“Mày bớt sủa nhảm đi! Cửa xả nhiệt chĩa thẳng vào cây nhà tao, mẹ kiếp, mày cố tình!”
“Gió thổi hướng nào là việc của ông trời. Chú chê nóng thì dời cây đi chỗ khác đi.”
“Mày…”
Tôi nói tiếp: “Lúc chú trồng cây sát rạt thế này, sao chú không nghĩ đến chuyện này?”
Mặt Chu Đức Thắng đỏ phừng phừng: “Mày cứ đợi đấy!”
Ông ta quay ngoắt bước đi.
Một lúc sau, trưởng thôn Lưu đi tới.
Ông ta đi một vòng quanh phòng sấy, rồi lại đi một vòng quanh mấy cây dương chết khô.
“Người ta xây phòng sấy, kinh doanh hợp pháp. Cây nhà ông nằm ngay hướng gió thổi ra…”
“Nó cố tình!” Chu Đức Thắng gào lên.
“Ông nói nó cố tình thì nó là cố tình à? Bằng chứng đâu?”
Chu Đức Thắng lại đi tìm trạm kiểm lâm.
Cán bộ kỹ thuật đến, bóc lớp vỏ cây ra xem rồi bảo: “Cây dương vỏ mỏng, mùa hè nhiệt độ cao dễ bị bỏng vỏ. Ông trồng quá dày đặc, không thông gió, cộng thêm hạn hán, có quá nhiều nguyên nhân. Hơi nóng từ phòng sấy chỉ là làm tăng tốc quá trình bỏng vỏ thôi, về mặt kỹ thuật không thể kết luận đó là nguyên nhân duy nhất.”
“Thế cây nhà tôi chết uổng à?”
“Trồng trọt nông nghiệp thì tự chịu rủi ro thôi.”
Chu Đức Thắng đứng trước hàng cây khô chết, mặt mày còn khó coi hơn cả cái vỏ cây xù xì kia.
Dân làng xúm quanh xem náo nhiệt.
“Chu Đức Thắng trồng cây định chơi xỏ người ta, ai ngờ tự hại mình.”
“Đáng đời, ai bảo trồng sát rạt thế làm gì.”
Chu Đức Thắng quay phắt lại, gầm lên với đám đông: “Nhìn cái gì mà nhìn!”
Đám đông tản đi.
Chỉ còn mình ông ta đứng trước mấy cái cây khô, châm một điếu thuốc, rít được hai hơi lại đập mạnh xuống đất.
Bố tôi đứng ở cửa nhà lồng, đưa mắt nhìn cho đến khi bóng Chu Đức Thắng khuất hẳn.
Tôi bước lại gần. Bố tôi đột nhiên lẩm bẩm một câu: “Hai mươi mấy năm rồi.”
Ông chống gậy quay người vào nhà. Tiếng gậy gõ xuống nền đất, cộc, cộc.
Tôi đứng đó, nhìn bóng lưng còng xuống của ông, nhớ lại những lời Chu Đức Thắng nói trong nhà kính hôm trước.
“Dương Hữu Tài ngồi xổm bên bờ ao, vớt một con cá lên lại khóc một tiếng.”
“Tao đứng trên sườn đồi bên kia mà đếm.”
Máy móc trong phòng sấy vẫn đang ầm ầm hoạt động.
Gió nóng từ cửa xả nhiệt phả ra, thổi qua đám cây dương chết khô, thổi về phía xa xa nơi cái ao cá năm xưa đã bị lấp phẳng.
6
Mùa thu năm đó, Chu Đức Thắng cho người đào tận gốc hai hàng cây dương đã chết.
Đào ròng rã suốt ba ngày.
Tiếng cưa máy vang lên từ sáng đến tối, người trong làng đi ngang qua ai cũng phải ngó vào xem.
Chu Đức Thắng cởi trần, quăng từng khúc cây đã cưa đứt lên xe máy kéo, ném ầm ầm đến mức thùng xe kêu loảng xoảng.
Rễ cây cũng bị bới lên từ dưới đất, vứt thành đống ở đầu bờ, trông như một đống xương khô.
Tôi đứng trước cửa nhà lồng nhìn sang.
Ông ta ném xong khúc cây cuối cùng, đứng thẳng lưng lên, nhìn thấy tôi qua bờ ruộng.
“Dương Siêu Đông.” Ông ta gọi một tiếng.