Trại Nấm Và Hai Dãy Dương
Chương 5
“Cháu cứ ra giá đi.” Ông ta lặp lại lần nữa, giọng đã dịu xuống. “Siêu Đông, dù sao cũng là hàng xóm với nhau. Sống cạnh nhau mấy chục năm rồi. Hồi nhỏ chú còn từng bế cháu.”
Trời đã tối mịt.
Đèn trong nhà lồng bật sáng, rọi lên khuôn mặt lúc sáng lúc tối của ông ta.
Tôi thấy hốc mắt ông ta trũng sâu, gò má nhô cao, hai bên khóe miệng hằn lên hai rãnh sâu hoắm, như bị dao khắc vào.
Ông ta già rồi. Chỉ mới vài tháng mà như già đi cả chục tuổi.
“Siêu Đông.” Ông ta gọi tên tôi lần nữa. “Chú quỳ xuống cầu xin cháu, được không?”
Vừa dứt lời, đầu gối ông ta đã khuỵu xuống.
Tôi không cản.
Lúc đầu gối ông ta chạm xuống đất, vang lên một tiếng đục trầm.
Nền đất rất cứng, làm ông ta đau đến mức nhăn mặt.
“Chú Chu, chú quỳ sai người rồi.”
Ông ta ngẩng đầu nhìn tôi.
“Người chú cần quỳ, đang ở trong nhà.”
Ông ta nương theo ánh mắt tôi nhìn về phía trong nhà.
Bố tôi đang chống gậy, đứng ở cửa. Đèn hắt từ phía sau ông, không nhìn rõ nét mặt.
Chu Đức Thắng quỳ đơ ở đó, môi mấp máy nhưng không thốt ra được chữ nào.
Bố tôi đứng nhìn một lát rồi quay người vào trong.
Tiếng gậy gõ xuống nền đất, cộc, cộc, xa dần.
“Chú Chu, chú về đi.” Tôi nói.
Ông ta không nhúc nhích.
“Dương Siêu Đông, cháu đừng ép chú.”
Tôi bước tới một bước. “Cái ao cá năm xưa, chú không nương tay. Ba cái xương sườn của bố cháu, chú không nương tay. Bây giờ…” Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta. “Chú bảo cháu nương tay?”
Chu Đức Thắng quỳ trên mặt đất, đầu cúi gằm xuống.
Ánh trăng chiếu lên lưng ông ta, rọi rõ đoạn xương sống đang gù gập lại.
“Dương Siêu Đông,” Giọng ông ta vẳng lên từ mặt đất, nghẹn ngào. “Cháu thật sự muốn chú chết.”
“Cháu không muốn chú chết.” Tôi ngồi xổm xuống, nhìn ngang tầm mắt ông ta. “Cháu muốn chú trả nợ.”
Ông ta giật thót, ngẩng phắt đầu lên.
“Trả nợ gì?”
“Ao cá nhà cháu. Ba cái xương sườn của bố cháu. Và cả những gì chú nợ nhà cháu suốt bao năm qua.”
Ông ta quỳ chết trân ở đó, không nhúc nhích.
Tôi quay người bước vào nhà lồng nấm.
Bên ngoài tĩnh lặng một lúc lâu.
Lúc tôi đi ra, ông ta đã đi khỏi.
Ngay chỗ ranh giới, vẫn còn in rõ hai vết hằn đầu gối lún xuống nền đất.
11
Tôi chưa bao giờ từ bỏ việc tìm kiếm chứng cứ.
File ghi âm đã có, kết quả xét nghiệm tôi cũng đã xin được từ chú Trần, bệnh án của bố tôi cũng đã được rút ra từ bệnh viện huyện.
Bên chỗ ông Lưu, tôi phải chạy đi chạy lại hai chuyến, chuyến thứ hai ông ấy mới đưa cho tôi tờ biên lai bán hàng gốc của cửa hàng vật tư nông nghiệp trên thành phố – trên đó có chữ ký tay của Chu Đức Thắng, giấy trắng mực đen rõ ràng.
Nhưng tất cả những thứ đó chỉ là bằng chứng gián tiếp.
Chu Đức Thắng dám vênh váo trước mặt con trai ông ta như vậy, chính là vì ông ta cắn răng tin chắc một điều – không ai tận mắt nhìn thấy ông ta đổ thuốc trừ sâu xuống ao cá.
Tờ biên lai bán hàng của ông Lưu chỉ chứng minh được ông ta đã mua thuốc.
Lời khai của chú Trần chỉ chứng minh được ông ta từng lảng vảng ở bờ ao.
Nếu lôi nhau ra tòa, ông ta cứ cắn răng bảo thuốc đó mua về phun cho cây ăn quả, còn chuyện ra bờ ao chỉ là đi ngang qua, thì chẳng ai làm gì được ông ta.
Tôi nhờ người dò hỏi khắp nơi.
Xung quanh cái ao cá năm xưa có mấy hộ gia đình sinh sống, nhưng sau đó đã lần lượt chuyển đi nơi khác.
Tôi lần theo địa chỉ tìm đến từng nhà, có người bảo không để ý, có người bảo không nhớ rõ, có người còn không thèm mở cửa.
Đến gia đình thứ tư, người mở cửa là một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, họ Tôn.
Anh ta nghe tôi trình bày xong thì không nói gì, quay lưng đi vào trong nhà.
Lúc đi ra, trên tay anh ta cầm một chiếc điện thoại di động.
“Bố tôi quay đấy.” Anh ta đưa điện thoại cho tôi. “Năm đó bố tôi mới mua cái điện thoại quay phim được, đi đâu cũng quay chộp linh tinh. Quay xong lưu vào máy tính, vẫn giữ nguyên không xóa.”
Màn hình điện thoại rất nhỏ, chất lượng hình ảnh cũng kém.
Nhưng người trong màn hình thì tôi nhận ra.
Chu Đức Thắng đang ngồi xổm bên bờ ao, thò tay vào áo rút ra hai cái chai, vặn nắp rồi trút hết xuống ao.
Đổ xong, ông ta đứng dậy phủi tay, quăng hai cái vỏ chai xuống nước rồi bỏ đi.
Toàn bộ quá trình diễn ra chưa đầy hai phút.
“Bố anh đâu rồi?” Tôi hỏi.
“Ông cụ mất từ năm kia rồi.” Anh ta trầm ngâm một lát. “Trước lúc mất ông có bảo tôi, cái này cứ giữ lại, biết đâu có ngày dùng đến.”
“Anh muốn bao nhiêu tiền?”
Anh ta nhìn tôi một cái: “Không cần tiền. Bố tôi bảo, coi như trả nợ cho nhà họ Dương.”
Trưa hôm sau, xe cảnh sát đậu ngay đầu làng.
Bốn viên cảnh sát đi dọc con đường chính tiến thẳng về phía nhà Chu Đức Thắng.
Người trong làng bưng bát cơm ùa ra, đi theo suốt dọc đường.
Chu Đức Thắng đang ngồi xổm ngoài sân ăn mì. Thấy cảnh sát, ông ta đặt bát xuống đất, đứng dậy.
“Chu Đức Thắng?”
“… Là tôi.”
“Ông bị tình nghi liên quan đến một vụ án hạ độc phá hoại sản xuất kinh doanh xảy ra hơn hai mươi năm trước. Mời ông theo chúng tôi một chuyến.”
Lúc bị giải lên xe, người trong làng đã vây kín xung quanh. Chu Đức Thắng nhìn qua cửa sổ xe, chạm ánh mắt tôi.
“Dương Siêu Đông…” Mắt ông ta vằn lên đỏ sọc. “Mày có bằng chứng không?”
Tôi bước đến trước cửa sổ xe, giơ điện thoại lên.
Trên màn hình là cảnh ông ta ngồi xổm bên bờ ao, dốc ngược chai thuốc trong tay xuống nước.
Chu Đức Thắng nhìn chằm chằm vào màn hình, chút máu sắc cuối cùng trên mặt cũng dần nhạt đi.
Môi ông ta bắt đầu run rẩy, hàm răng đánh vào nhau lập cập, cả người như bị rút sạch xương cốt, mềm nhũn rũ xuống ghế.
“Mày… mày lấy ở đâu ra…”
“Chú Chu,” Tôi cất điện thoại đi. “Năm xưa lúc đổ thuốc, chắc chú không ngờ lại có người quay lại được đâu nhỉ.”
Đầu ông ta gục xuống.
Không ngẩng lên nổi nữa.
Xe cảnh sát nổ máy.
Dân làng bắt đầu xôn xao bàn tán.
“Bắt thật rồi kìa! Hơn hai mươi năm rồi đấy!”
“Đáng đời! Đầu độc cá nhà người ta, ép bố người ta phải đi bốc vác xi măng đến mức gãy ba cái xương sườn.”
Chiếc xe cảnh sát rẽ khỏi cổng làng, khuất dạng.
Đám đông tản đi.
Bố tôi đứng ở cửa nhà lồng nấm. Thấy tôi bước tới, ông nói: “Tối nay khỏi nấu cơm.”
“Đi ăn nhà hàng.” Ông chống gậy quay người lại. “Quán nhà ông Tôn đầu làng, gọi cả chú Trần đi cùng.”
Tối hôm đó bố tôi uống ba ly rượu.
Chú Trần uống hai ly. Tôi không uống.
Bố tôi đặt ly rượu xuống bàn, buông một câu: “Hai mươi mấy năm rồi.”
Chú Trần đáp: “Ừ.”
Không ai nói thêm lời nào nữa.
Hai tháng sau, tòa tuyên án.
Tội phá hoại hoạt động sản xuất kinh doanh, phạt tù 5 năm.
Sau khi Chu Đức Thắng vào tù, dãy nhà kính trồng hương thuẩn bị ngân hàng tịch thu, nhà cửa bị tòa án niêm phong.
Vợ ông ta dẫn cháu nội về nhà ngoại.
Chu Tiểu Quân bỏ xứ đi làm thuê, lúc đi chỉ vác theo một cái bao tải rách, chẳng nói với ai lời nào.
Dịp Tết năm đó, tôi xuất đi thành phố được năm xe nấm hương.
Ông Chu quản lý siêu thị gọi điện hỏi năm sau có mở rộng thêm được hai cái nhà lồng nữa không.
“Đã mở rộng xong rồi chú.” Tôi nói.
“Lại mở rộng nữa à?”
“Cháu thầu luôn đất của nhà hàng xóm rồi.”
Cúp điện thoại, tôi ngồi xổm trong nhà lồng kiểm tra phôi nấm.
Từng cây nấm hương đang chen chúc nhau mọc ra, đen nhánh, mập mạp.
Bên ngoài nhà lồng, gió thổi mang theo hơi nóng từ phòng sấy phả tới. Đống phôi nấm thải dưới hố ủ bốc lên những làn khói trắng nhờ nhờ.
Xa xa là cái sân nhà Chu Đức Thắng giờ đã cỏ mọc um tùm, trên cửa dán giấy niêm phong.
Xa hơn chút nữa là đám ruộng ngô được trồng trên mảnh đất từng là ao cá năm xưa, những gốc ngô khô khẳng khiu đâm lên từ mặt đất, phủ một lớp sương trắng xóa.
Tôi đứng lên, vỗ vỗ phủi bụi nấm trên tay.
Đã đến lúc lật lứa phôi nấm mới rồi.
-HẾT-
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):
NGUYỄN THỊ XUÂN
MBbank 0934349862
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi
🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎