Trọng Sinh Đoạt Phượng Vị
Chương 1
Vị hôn phu của ta đem lòng yêu người khác, mà người trong lòng của chàng lại sắp gả cho Thái tử.
Ngăn cản không thành, chàng liền nhốt ta cùng vị Thái tử đã bị hạ thuốc vào chung một chỗ.
Kiếp trước, ta liều mạng chống cự, giữ gìn sự trong sạch.
Vậy mà cuối cùng vẫn mang tiếng câu dẫn Thái tử.
Bị người đời phỉ nhổ, bị chính phụ thân ra lệnh dìm lồng heo, chết không chút tôn nghiêm.
Sống lại một đời.
Ta nhìn Thái tử đang thần trí mơ hồ trên giường.
Quả quyết cầm chén trà giải rượu đã bị bỏ thuốc kích tình bên cạnh lên, uống cạn một hơi.
Nếu vị hôn phu đã mong mỏi được cùng người trong lòng song túc song phi đến vậy.
Thì vị trí Thái tử phi này, thuộc về ta.
01
Trà giải rượu có vị nhạt nhẽo, nhưng khi trôi xuống cổ họng lại mang theo một mùi tanh ngọt khó tả.
Chỉ trong chốc lát, một luồng nóng rực đã dâng lên từ bụng dưới, nhanh chóng lan khắp tứ chi bách hài.
Lục Nghiễn Chu quả thật đủ tàn nhẫn.
Một chén trà kích tình như thế này, cho dù thánh nhân có tới, e rằng cũng khó lòng chống đỡ.
Tầm mắt ta bắt đầu mờ đi, hô hấp cũng trở nên dồn dập.
Ta nghiến răng lao vào lòng Thái tử.
Chàng thuận tay ôm lấy ta, mơ màng mở mắt:
“Vân Đàn, nàng tới rồi.”
Người trong lòng của Thái tử.
Cũng chính là nữ tử mà Lục Nghiễn Chu đem lòng ái mộ.
Ta không đổi sắc mặt, dịu giọng đáp lại.
Từ đó Thái tử không còn chút kiêng dè nào nữa, ôm lấy ta lăn vào sâu trong màn trướng.
Không biết đã qua bao lâu.
Dược lực dần tan.
Bên ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn, còn có tiếng cười nói của đám nữ quyến.
“Hôm nay là sinh thần của ta, Thái tử điện hạ vui vẻ nên mới uống thêm vài chén.”
Dù ý thức còn hơi mê man, ta vẫn nhận ra đó là giọng của Hạ Vân Đàn.
“Không ngờ được người đưa đi nghỉ ngơi lâu đến vậy, nếu Thái tử điện hạ xảy ra chuyện gì, ngược lại lại thành lỗi của ta rồi.”
“Hay là ta vào xem thử đi, miễn cho điện hạ say rượu khó chịu mà bên cạnh lại không có ai hầu hạ.”
Ta nghe thấy tiếng cửa bị đẩy ra.
Giọng nói của Hạ Vân Đàn đột ngột ngưng bặt.
“A!!!”
Hạ Vân Đàn bịt miệng, trợn to mắt nhìn ta và Thái tử trên giường với y phục xộc xệch, sắc mặt trắng bệch.
Ba bốn vị nữ quyến đi phía sau nàng ta cũng đồng loạt thất thanh kêu lên.
Tiếng thét hoàn toàn đánh thức ta và Thái tử.
Người đàn ông bên cạnh đột ngột mở mắt, ngồi bật dậy.
Chăn trượt xuống, để lộ lồng ngực trần trụi.
Thái tử ngẩn người trong thoáng chốc, cúi đầu nhìn bộ dạng hỗn loạn của mình, rồi quay sang nhìn ta đang luống cuống bên cạnh, trong mắt tràn đầy mê mang.
“Chuyện… chuyện này là sao?”
Ta lập tức kéo chăn quấn chặt lấy thân thể, co người vào góc giường, nước mắt từng giọt lớn không ngừng rơi xuống.
“Ta… ta không biết.”
Hạ Vân Đàn hoàn hồn sau cơn chấn động, vành mắt lập tức đỏ lên.
Nàng ta chỉ thẳng vào Thái tử, giọng nói sắc nhọn:
“Điện hạ! Người rõ ràng đã hứa sẽ cùng ta một đời một kiếp một đôi người.”
Nàng ta nghẹn ngào một tiếng, nước mắt càng rơi dữ dội hơn.
“Vậy mà quay đầu đã nằm cùng một giường với nữ nhân khác, người có xứng với ta không?!”
Nói đến đây, nàng ta càng thêm đau lòng, giậm chân thật mạnh:
“Nếu người không làm được, vậy ta không gả nữa! Ta, Hạ Vân Đàn, tuyệt đối không gả cho một nam nhân hai lòng!”
Sắc mặt Thái tử lập tức thay đổi.
Chàng vội vàng muốn xuống giường đuổi theo, gấp giọng nói:
“Vân Đàn, nàng nghe cô giải thích! Có người hãm hại cô! Cô uống quá nhiều rượu, nhất định là có kẻ cố ý bày mưu vu hãm.”
Chàng kéo mạnh ta từ góc tường tới.
“Nói! Có phải ngươi giở trò quỷ không?!”
Ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung lên người ta.
Ta nắm chặt y phục, vừa khóc vừa liều mạng giải thích:
“Không phải! Ta… ta cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, vừa tỉnh lại đã ở đây rồi.”
Thấy bộ dạng đáng thương bất lực của ta như vậy, Thái tử bất giác buông lỏng tay.
Nhưng đám người vây xem vẫn thì thầm bàn tán:
“Thái tử điện hạ còn nói nhảm với ả ta làm gì, loại nữ nhân không biết liêm sỉ thế này nên bị đem đi dìm lồng heo.”
“Khổ tâm tính kế leo lên giường Thái tử như vậy, cũng không tự xem mình có mấy cái đầu đủ để chém.”
“Bị bắt gian tại trận rồi còn không nói rõ được, loại nữ nhân như thế này đâu có hiếm…”
Thấy vẻ nghi ngờ trong mắt Thái tử ngày càng sâu hơn.
Ta lăn bò ngã khỏi giường.
Chân trần giẫm lên mặt đất lạnh buốt, tóc tai rối bù, giống như kẻ điên lao thẳng về phía cửa sổ.
Vừa khóc vừa hét:
“Ta không sống nữa! Ta đã mất trinh tiết rồi, đời này còn mặt mũi nào gặp người khác nữa! Để ta chết đi cho rồi!”
Căn phòng này được xây sát mặt nước.
Bên ngoài cửa sổ chính là ao sen.
Mấy nha hoàn và bà tử đi theo vào đều giật nảy mình, vội vàng lao tới giữ lấy ta.
Ta liều mạng giãy giụa, khóc đến xé lòng:
“Buông ta ra! Để ta chết đi! Ta không muốn sống nữa!”
Một bà tử ôm lấy eo ta, cùng ta ngã vật xuống đất:
“Cô nương! Không được đâu!”
Ta nằm sấp trên mặt đất, khóc đến mức thở không ra hơi:
“Vì sao các người đều không tin ta? Ta thật sự không biết đã xảy ra chuyện gì.”
“Ta cùng Nghiễn Chu tới dự sinh thần yến của Hạ cô nương, sau khi uống một chén rượu thì cảm thấy thân thể không khỏe, là Nghiễn Chu đưa ta tới đây nghỉ ngơi, sau đó ta không còn biết gì nữa.”
02
Ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn về phía Lục Nghiễn Chu vừa tới muộn.
Sắc mặt chàng lập tức thay đổi, cau mày quát mắng ta:
“Khương Tri Hứa, nàng đang nói bậy bạ gì vậy?”
“Chẳng lẽ nàng muốn nói là ta sắp đặt nàng và Thái tử điện hạ sao?”
Ta đột nhiên đứng bật dậy, giống như đã bất chấp tất cả, nghiến răng nói:
“Chén rượu đó là do chính chàng rót cho ta! Cũng là chàng đưa ta tới đây!”
“Lục Nghiễn Chu, ta biết chàng không thích ta. Chàng và Hạ cô nương là thanh mai trúc mã, không thể cùng nàng ấy nên duyên phu thê vẫn luôn là điều tiếc nuối của chàng. Nhưng chàng… chàng cũng không nên tính kế Thái tử điện hạ và ta như vậy!”
Lời này vừa thốt ra.
Cả căn phòng đều chấn động.
Ánh mắt Thái tử sắc như đao, gắt gao nhìn chằm chằm Lục Nghiễn Chu:
“Hóa ra là ngươi?!”
“Người đâu! Bắt Lục Nghiễn Chu lại cho cô!”
Thái tử không phải kẻ ngu ngốc.
Chuyện hôm nay vốn đã đầy điểm khả nghi.
Ta và chàng đồng thời trúng thuốc, còn bị người ta bắt gặp tại chỗ.
Lại thêm việc ta trực tiếp nói ra chuyện Lục Nghiễn Chu đem lòng yêu Hạ Vân Đàn.
Chỉ cần không phải kẻ ngốc cũng sẽ nghĩ rằng chuyện này tám phần có liên quan tới Lục Nghiễn Chu.
Ngoài cửa lập tức có mấy thị vệ xông vào.
Một trái một phải giữ chặt lấy Lục Nghiễn Chu.
“Điện hạ! Thần oan uổng! Thần chưa từng làm chuyện đó! Đây đều chỉ là lời nói một phía của Khương Tri Hứa!”