Trọng Sinh Đoạt Phượng Vị

Chương 2



Thái tử căm giận nhìn chàng:

“Cô sẽ điều tra rõ việc này. Nếu chứng cứ xác thực, tuyệt đối không tha!”

Sự việc đột nhiên đảo ngược.

Đám người đứng xem đều đồng loạt ngậm miệng, không ai dám nói thêm câu nào nữa.

Chỉ có những ánh mắt liên tục đảo qua giữa ta, Thái tử, Lục Nghiễn Chu và Hạ Vân Đàn.

Đặc biệt là nhìn ta.

Ta ngồi bệt dưới đất.

Ánh mắt trống rỗng mà tuyệt vọng.

Tiếng khóc càng chưa từng ngừng lại.

“Ta lại bị chính vị hôn phu của mình tính kế, bảo ta phải đối mặt với chuyện này thế nào đây? Chi bằng cắt tóc xuất gia làm ni cô, làm bạn với đèn xanh cổ Phật, sống hết quãng đời tàn này.”

Thái tử nhìn ta.

Trầm mặc một lúc, cuối cùng chàng mở miệng:

“Ngươi không cần phải như vậy.”

Ta dừng động tác, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn chàng.

“Chuyện hôm nay, suy cho cùng là cô liên lụy đến ngươi. Nếu ngươi đã là người của cô rồi, cô tự nhiên sẽ chịu trách nhiệm với ngươi.”

“Cô sẽ dâng tấu lên phụ hoàng, nạp ngươi làm Trắc phi.”

Trên mặt ta hiện lên vẻ kinh ngạc.

Nước mắt lã chã rơi xuống.

Cuối cùng chỉ quỳ xuống, dập đầu với chàng, nghẹn ngào nói:

“Đa tạ Thái tử điện hạ thương xót.”

Thái tử Sở Cảnh Lân thân là Thái tử.

Tấm lòng nhân hậu, thương kẻ yếu thế.

Đó là ưu điểm của chàng.

Cũng là nhược điểm chí mạng nhất của chàng.

Nói khó nghe một chút.

Chính là quá mức mềm lòng, thiếu quyết đoán.

Chỉ cần ta chứng minh được mình vô tội.

Cũng giống như chàng, đều là người bị hại.

Chàng tự nhiên sẽ mềm lòng, nghĩ cách tìm cho ta một con đường sống.

Dẫu hiện giờ chỉ là Trắc phi.

Nhưng vị trí Thái tử phi.

Ta nhất định phải có được.

Hạ Vân Đàn nhìn cảnh tượng ấy, sắc mặt vô cùng khó coi.

Cuối cùng xoay người, phất tay áo bỏ đi.

Thái tử quét mắt nhìn tất cả mọi người có mặt ở đây, giọng nói lạnh lẽo:

“Chuyện hôm nay, bất luận là ai cũng không được truyền ra ngoài. Nếu để lọt dù chỉ nửa chữ, đừng trách cô không nể tình.”

Một bữa tiệc sinh thần.

Cuối cùng tan cuộc trong không vui như vậy.

03

Sau khi chỉnh trang sơ qua.

Ta được đưa trở về Khương phủ.

Vừa bước vào chính sảnh.

Một cái tát đã hung hăng giáng xuống mặt ta.

Kế mẫu đứng trước mặt ta, tức đến toàn thân run rẩy, dùng ngón tay chỉ vào trán ta mà mắng:

“Đồ mất mặt xấu hổ! Không biết liêm sỉ, lẳng lơ ong bướm! Ngay cả Thái tử điện hạ mà ngươi cũng dám nhòm ngó, mặt mũi Khương gia chúng ta đều bị ngươi làm mất sạch rồi!”

Bên cạnh, muội muội Khương Dao đầy vẻ hả hê.

“Tỷ tỷ đúng là lợi hại thật đấy.”

“Trong sinh thần yến của vị Thái tử phi tương lai, tỷ lại đi leo lên giường Thái tử, còn bị bắt gian tại trận. Tỷ đúng là làm rạng danh Khương gia chúng ta quá rồi.”

Nàng ta đánh giá ta từ trên xuống dưới, giọng điệu đầy khinh miệt:

“Tỷ tỷ phí bao công sức như vậy, cuối cùng cũng chỉ đổi được một vị trí Trắc phi nho nhỏ, cũng không biết có đáng hay không.”

“Nếu là muội, chi bằng đâm đầu chết quách cho xong, đỡ phải mất mặt.”

Ta cúi đầu đứng đó.

Dấu bàn tay trên mặt đã sưng đỏ.

Nhưng từ đầu đến cuối không hề mở miệng phản bác.

Bởi vì ta biết.

Phản bác cũng vô dụng.

Từ sau khi mẫu thân qua đời.

Phụ thân cưới kế thất vào cửa.

Ta chưa từng có lấy một ngày yên ổn.

Phụ thân ngồi ở ghế trên.

Sắc mặt xanh mét.

Ông là Thượng thư Bộ Lễ, từ trước tới nay luôn tự nhận mình là gia tộc thanh lưu, coi trọng danh tiếng nhất.

Giờ đây lại xảy ra chuyện xấu hổ thế này.

Cho dù Thái tử đã hạ lệnh bịt miệng.

Nhưng không quá vài ngày.

Những người cần biết vẫn sẽ biết.

Biết rằng đích nữ Khương gia đã leo lên giường Thái tử.

Ông đập mạnh xuống bàn.

Trầm giọng quát:

“Đến từ đường quỳ cho ta! Không có sự cho phép của ta, không ai được đến thăm, cũng không được mang cơm nước cho nó!”

Từ đường âm u lạnh lẽo.

Chỉ có vài ngọn đèn trường minh tỏa ra ánh sáng leo lét.

Nhưng ta cũng chẳng sợ.

Từ nhỏ đến lớn.

Ta đã chẳng nhớ nổi mình vì bao nhiêu tội danh vô căn cứ mà phải quỳ ở đây nữa rồi.

Ba ngày trôi qua.

Ngoài ta ra, không một ai bước chân vào từ đường.

Phụ thân không cho người đưa nước, đưa cơm.

Ngay cả nha hoàn bên cạnh ta cũng không dám tới.

Đến sáng ngày thứ tư.

Ta dốc hết chút sức lực cuối cùng đẩy cánh cửa từ đường ra.

Lại nhìn thấy Khương Dao đang đứng trước cửa.

Phía sau nàng ta còn có hai bà tử lực lưỡng.

“Ôi chao, hóa ra tỷ tỷ vẫn còn thở à?”

Nàng ta cầm khăn tay, cười vô cùng đắc ý.

“Muội nghe bên trong chẳng có chút động tĩnh nào, còn tưởng tỷ tỷ đã xuống dưới gặp tổ tiên để nhận tội từ lâu rồi chứ.”

Ta nằm bò trên mặt đất.

Không nói một lời.

Khương Dao cũng chẳng để tâm.

Nàng ta phất tay.

Hai bà tử lập tức tiến lên, giữ lấy hai cánh tay ta rồi kéo từ dưới đất dậy.

“Phụ thân đã quyết định rồi.”

“Sẽ đưa tỷ tỷ đến am ni cô.”

“Bên phía am đường cũng đã dặn dò xong cả rồi. Sau khi tỷ tới đó cứ yên tâm tu hành, đừng nghĩ tới chuyện làm Trắc phi của Thái tử nữa.”

Nàng ta ghé sát lại.

Hạ thấp giọng cười nói:

“Dù sao cũng đã ba ngày rồi, bên phía Thái tử chẳng có chút tin tức nào.”

“Tỷ tỷ à, tỷ nói xem, có phải Thái tử căn bản đã quên mất tỷ rồi không?”

Ta liều mạng giãy giụa.

Nhưng toàn thân không còn chút sức lực nào.

Chỉ có thể đưa tay bấu loạn vào khung cửa, cố sống cố chết chống cự.

Khương Dao giơ chân định giẫm xuống tay ta.

Đúng lúc ấy.

Quản gia thở hồng hộc chạy tới.

“Người trong cung đến rồi! Lão gia mời đại tiểu thư lập tức tới tiền sảnh tiếp chỉ!”

Khi ta và Khương Dao bước vào.

Vị thái giám truyền chỉ đã đợi từ lâu.

Trong tay ông ta nâng một cuộn thánh chỉ màu vàng sáng.

Mỉm cười nhìn ta.

Ông ta hắng giọng, cất tiếng the thé:

“Đích nữ Khương gia, Khương Tri Hứa tiếp chỉ!”

“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu rằng: Khương gia có nữ tên Tri Hứa, ôn nhu hiền thục, đoan trang hiểu lễ, xứng làm lương phối. Nay đặc biệt ban hôn cho Thái tử Sở Cảnh Lân, sắc phong làm Thái tử phi, chọn ngày lành thành hôn, khâm thử!”

Ta quỳ trên mặt đất.

Đột nhiên ngẩng phắt đầu lên.

Không phải Trắc phi.

Mà là Thái tử phi?

04

Ta đưa tay.

Cẩn thận nhận lấy cuộn gấm vàng sáng ấy.

Vị thái giám truyền chỉ chắp tay với ta:

“Chúc mừng Khương đại tiểu thư, chúc mừng Khương đại tiểu thư.”

“Vị trí Thái tử phi này, không biết bao nhiêu nữ tử cầu còn không được.”

Ta lập tức cúi đầu hành lễ.

Trên mặt đầy vẻ cảm kích và hoảng hốt.

“Đa tạ công công.”

Phụ thân lập tức sai người nhét cho vị thái giám truyền chỉ một túi bạc dày cộp.

Ông ta hài lòng cân thử trong tay.

Rồi phất phất phất trần rời đi.

Khương Dao đứng phía sau ta.

Trên mặt từ lâu đã không còn nụ cười.

“Không thể nào!”

“Không phải tỷ nói Thái tử chỉ hứa cho tỷ vị trí Trắc phi sao? Vì sao lại là Thái tử phi?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...