Trọng Sinh Đoạt Phượng Vị
Chương 3
Nàng ta đánh giá ta từ trên xuống dưới.
Trong mắt tràn ngập vẻ ghen ghét không thể che giấu.
“Trong kinh thành ai mà không biết người trong lòng của Thái tử là Hạ tiểu thư?”
“Nhất định là chuyện leo giường của tỷ khiến Hạ tiểu thư tức giận, nàng ấy không muốn gả nữa, nên mới để tỷ nhặt được món hời này!”
“Cứ chờ mà xem đi! Chỉ cần Hạ tiểu thư đổi ý, vị trí Thái tử phi của tỷ lập tức sẽ biến thành đồ bỏ, nhường chỗ cho nàng ấy!”
Ta không để ý tới nàng ta.
Trên thánh chỉ viết rõ ràng tên của ta.
Nếu ta đã là Thái tử phi.
Vậy thì vị trí này.
Ta nhất định sẽ ngồi thật lâu thật vững.
Thậm chí còn tiến thêm một bước nữa!
Sắc mặt phụ thân vô cùng phức tạp.
Cuối cùng vẫn lạnh giọng cảnh cáo ta:
“Nếu thánh chỉ đã ban xuống, vậy hôn sự này đã là chuyện ván đã đóng thuyền.”
“Con hãy trở về chuẩn bị cho tốt, đừng gây thêm bất kỳ rắc rối nào nữa.”
Những ngày tiếp theo.
Trên dưới Khương gia đều bận đến mức đầu tắt mặt tối.
Hoàng đế chọn ngày lành chỉ cách mười ngày.
Thời gian gấp gáp đến mức khó tin.
Lễ nghi đại hôn của Thái tử lại vô cùng rườm rà.
Phụ thân thân là Thượng thư Bộ Lễ, càng bận đến mức chân không chạm đất, ngay cả thời gian hồi phủ cũng không có.
Kế mẫu nhân lúc phụ thân không ở nhà, lại muốn nhúng tay vào của hồi môn của ta.
Lén lút chuyển hết những món đồ quý giá mà mẫu thân để lại cho ta đi.
Ta cũng chẳng định nuốt giận chịu đựng.
Dứt khoát sai nha hoàn thân cận ra ngoài tung tin.
Chẳng bao lâu sau, một lời đồn đã truyền khắp kinh thành.
Đích nữ của phủ Thượng thư Bộ Lễ sắp trở thành Thái tử phi, vậy mà ngay cả hai mươi rương của hồi môn cũng không gom đủ.
Đây chẳng phải là đang vả vào mặt hoàng gia hay sao?
Hai ngày sau.
Phụ thân vội vã trở về.
Mắng kế mẫu đến mức không ngóc đầu lên nổi.
“Đại hôn của Thái tử là chuyện do chính Hoàng thượng hạ chỉ tổ chức!”
“Ngươi cắt xén của hồi môn của đích nữ, truyền ra ngoài thì Hoàng thượng sẽ nhìn Khương gia chúng ta thế nào?”
“Muốn ta mất chức thì cứ nói thẳng!”
Kế mẫu bị mắng đến mức không dám cãi lại.
Chỉ có thể hung hăng trừng mắt nhìn ta.
Phụ thân tuy không thích ta.
Nhưng ông để tâm đến thể diện của Khương gia.
Ông nghiến răng, trả lại cho ta đầy đủ tất cả những thứ đáng lẽ thuộc về ta.
Thậm chí còn thêm vào ba phần.
Đến ngày xuất giá.
Danh sách của hồi môn của ta còn nhiều hơn dự tính ban đầu gấp đôi.
Khiến mắt Khương Dao đỏ hoe vì ghen tị.
Kiệu hoa xuất phát từ Khương phủ.
Tiếng chiêng trống vang dội suốt đường đi.
Cuối cùng tiến vào Đông cung.
Đêm đại hôn.
Ta ngồi trong tân phòng đợi rất lâu.
Mãi đến khi tiếng náo nhiệt bên ngoài dần tan đi.
Cánh cửa bị đẩy mạnh bật mở.
Một mùi rượu nồng nặc ập tới.
Thái tử lảo đảo bước vào.
Ánh mắt tan rã nhìn về phía ta.
Ta vội vàng đứng dậy tiến lên đỡ chàng.
Ai ngờ lại bị chàng kéo mạnh một cái.
Chàng nheo mắt nhìn ta thật lâu.
Đột nhiên hốc mắt đỏ lên.
Không hề báo trước mà rơi nước mắt.
“Vân Đàn, ta không cố ý, thật sự không cố ý.”
“Người mà cô muốn lập làm Thái tử phi, từ đầu đến cuối đều là nàng.”
Trong lòng ta đã hiểu rõ.
Chàng lại xem ta thành Hạ Vân Đàn.
Rượu đã ngấm đến mức ngay cả người đứng trước mặt là ai cũng không phân biệt nổi.
Trong lòng trong mắt chỉ có người mà mình cầu không được.
Nhưng không sao cả.
Ta chỉ cần dỗ dành để chàng chịu cùng ta viên phòng là được.
Muốn ngồi vững vị trí Thái tử phi.
Chỉ dựa vào một đạo thánh chỉ là chưa đủ.
Ta còn phải mau chóng sinh hạ hoàng tôn.
Còn việc trong lòng Thái tử nghĩ đến ai.
Gọi tên ai.
Liên quan gì tới ta?
Ta dịu dàng dỗ dành:
“Điện hạ, thiếp thân ở đây.”
“Người đã uống nhiều rồi, nghỉ ngơi trước đi.”
“Để thiếp thân hầu hạ người thay y phục.”
Thái tử đột nhiên ôm chặt lấy ta.
Siết đến mức không để lại một khe hở.
“Vân Đàn, nàng không trách cô sao?”
“Không trách.”
Chàng vừa khóc vừa cười.
Giữ lấy ta rồi hôn loạn xạ.
Ta nhắm mắt lại.
Mặc cho chàng đè ta xuống chiếc giường hỷ.
05
Sáng hôm sau.
Lúc Thái tử tỉnh dậy.
Ta đã rửa mặt thay y phục chỉnh tề từ lâu.
Chàng đột nhiên ngồi bật dậy khỏi giường.
Khi ánh mắt chạm đến ta.
Dường như vẫn còn đôi chút mờ mịt.
“Điện hạ tỉnh rồi sao? Thiếp thân đã sai người chuẩn bị nước nóng và canh giải rượu.”
Thái tử nhìn gương mặt ta.
Trầm mặc một lúc.
Dường như đang cố nhớ lại chuyện tối qua.
Biểu cảm trên mặt từ mờ mịt dần chuyển thành hối hận.
“Tối qua là do cô uống quá nhiều.”
Ta cúi đầu.
Giọng điệu bình thản:
“Điện hạ không cần để trong lòng, thiếp thân đều hiểu.”
“Thiếp thân tự biết phúc bạc, không bằng một phần vạn của Hạ cô nương trong lòng điện hạ, cũng chưa từng dám mong được điện hạ thiên vị.”
“Nếu bệ hạ đã ban hôn, để thiếp thân làm Thái tử phi này, vậy điều thiếp thân mong cầu chỉ là được san sẻ gánh nặng cho điện hạ.”
Ta ngẩng đầu.
Ánh mắt thẳng thắn chân thành.
“Thiếp thân tuyệt đối sẽ không tranh giành với Hạ cô nương. Nếu điện hạ muốn nạp Hạ cô nương vào Đông cung, thần thiếp tuyệt không có nửa lời oán trách, nhất định sẽ dốc sức lo liệu.”
Lời vừa dứt.
Ánh mắt Thái tử rõ ràng dịu đi rất nhiều.
Thậm chí còn chủ động cùng ta đến thỉnh an Hoàng hậu.
Trong Phượng Nghi cung.
Hoàng hậu ngồi trên chủ vị.
Thấy chúng ta bước vào, ánh mắt đầu tiên liền dừng trên người Thái tử.
“Sắc mặt Thái tử sao lại kém như vậy?”
“Cho dù tối qua là đêm đại hôn, cũng không nên uống quá nhiều rượu.”
Thân thể Thái tử cứng đờ.
Hơi chột dạ cúi đầu xuống.
Vì sao chàng lại uống say.
E rằng những người có mặt ở đây đều hiểu rõ trong lòng.
Ta tiến lên một bước.
Hành đại lễ với Hoàng hậu.
“Nhi thần tham kiến mẫu hậu. Điện hạ tối qua chỉ uống thêm vài chén, là nhi thần chăm sóc không chu toàn, xin mẫu hậu trách phạt.”
Lúc này sắc mặt Hoàng hậu mới hòa hoãn đôi chút.
Bà vẫy tay với ta.
“Đúng là một đứa trẻ hiểu chuyện.”
“Con gái do Thượng thư Bộ Lễ dạy dỗ ra, quả thực không tìm được điểm nào để chê trách.”
Bà phất tay.
Một cung nữ lập tức mang tới một chiếc hộp gỗ đàn hương.
“Đây là vật năm xưa bổn cung từng dùng khi còn là Thái tử phi.”
“Nay truyền lại cho con.”
Ta vội vàng tạ ân.
Sau đó lại trò chuyện cùng Hoàng hậu vài câu.
Cử chỉ hào phóng tự nhiên.
Không mắc bất kỳ sai sót nào.
Đúng lúc ấy.
Bên ngoài đột nhiên truyền đến một trận xôn xao.
Tâm phúc của Thái tử được cho vào.
Quỳ xuống đất, mồ hôi lạnh túa đầy người.
Hạ giọng bẩm báo với Thái tử:
“Thái tử điện hạ, Hạ cô nương đã xông vào Đông cung, vừa khóc vừa đòi treo cổ tự vẫn, người mau trở về xem đi!”
Vừa nghe vậy.
Thái tử lập tức đứng bật dậy.
Đọc tiếp: Chương 4 →