Trọng Sinh Gả Đúng Người

Chương 1



Ta từ nhỏ đã sống nương nhờ trong Thành Vương phủ.

Năm ta mười tuổi, đại tỷ tỷ trong phủ xuất giá.

Chỉ mấy tháng sau, tỷ ấy đã bị nhà chồng hành hạ đến mình đầy thương tích, khóc lóc chạy về nhà mẹ đẻ.

Từ đó, ta vô cùng sợ hãi chuyện sau này phải gả ra khỏi phủ.

Vài năm sau, khi lão thái thái muốn định hôn sự cho ta, ta sợ đến mức cầu xin người đừng gả ta ra ngoài.

Nếu nhất định phải lấy chồng, vậy thì hãy gả ta cho Ngũ ca ca trong phủ đi.

Chàng từ nhỏ đã đối xử với ta rất tốt, nghĩ thế nào cũng sẽ không bạc đãi ta.

Thế nhưng đêm tân hôn, Ngũ ca ca lại không còn vẻ mặt ôn hòa như ngày trước, giày vò ta trên giường đến sống dở ch/e/t dở.

Qua làn nước mắt, ta nghe thấy chàng chán ghét nói một câu:

“Ta chẳng qua chỉ thương hại một cô nhi như ngươi sống nương nhờ trong phủ chúng ta, nên mới nói với ngươi thêm vài câu.

“Không ngờ ngươi lại bám lấy ta, còn đi cầu lão tổ tông bắt ta cưới ngươi.

“Chẳng phải chỉ muốn trèo cao bám quý hay sao? Ta thành toàn cho ngươi, sau này còn nhiều ngày lành đang chờ ngươi đấy.”

Những năm tháng sau đó thực sự khó coi đến mức chẳng muốn nhớ lại.

Mở mắt lần nữa, ta đã quay về đúng ngày lão thái thái định hôn sự cho ta.

Ta quỳ phục bên cạnh người:

“Hôn sự của Nghi nhi, xin nghe theo mọi sự sắp xếp của lão thái thái.”

01

Lão thái thái nghe vậy, đôi mày từ từ giãn ra, trong nụ cười mang theo vài phần kinh ngạc:

“Con nha đầu này sao đột nhiên lại nghĩ thông rồi?

“Trước đây chẳng phải khóc lóc om sòm, nói chỉ muốn gả cho Vân ca ca thôi sao?”

Vân ca ca trong lời lão tổ tông chính là Ngũ công tử của Thành Vương phủ, Tiêu Hạ Vân.

Lục Ma Ma đứng bên cạnh cười nói:

“Cũng chẳng trách Nghi tỷ nhi có tình ý với Vân ca ca.

“Hai đứa nhỏ này từ bé đã thân thiết nhất.

“Theo lão nô thấy, lão thái thái nên tác hợp cho hai đứa mới phải, như vậy mới không phụ đoạn tình nghĩa thanh mai trúc mã từ thuở nhỏ.”

Lão thái thái lại khẽ lắc đầu:

“Ngươi hiểu gì chứ.

“Lão Ngũ tuy tính tình hoạt bát, nhưng so với mấy huynh trưởng của nó thì trên vai lại chẳng gánh nổi việc lớn.

“Nghi nhi có tính tình mềm mại như vậy, ta không yên tâm giao cho lão Ngũ.”

Hóa ra lão thái thái đã suy nghĩ chu toàn cho ta đến thế.

Trong lòng ta không khỏi sinh ra vài phần hổ thẹn.

Kiếp trước, nỗi sợ phải gả ra khỏi phủ đã làm ta mê muội tâm trí.

Ta nhất quyết đòi gả cho Tiêu Hạ Vân, sống ch/e/t cũng không chịu đổi ý, một lời khuyên cũng không nghe lọt.

Lão thái thái lật đi lật lại mấy lượt danh sách và chân dung mà bà mối mang tới.

Toàn là những thiếu niên tài giỏi xuất thân từ các thế gia vọng tộc trong kinh thành.

Thế nhưng người vẫn không chọn được ai vừa ý.

Hôn sự của ta cuối cùng cũng không định được trong ngày hôm ấy.

Trước khi rời đi, lão thái thái nắm lấy tay ta, đầy ẩn ý nói:

“Thật muốn gả con ra ngoài, ta cũng chẳng nỡ.

“Cứ đợi thêm hai ngày nữa đi, Tam ca ca của con sắp trở về rồi, đến lúc đó hãy tính tiếp.”

02

Ta còn chưa kịp suy nghĩ ý nghĩa sâu xa trong lời lão thái thái, vừa bước ra cửa đã nhìn thấy Tiêu Hạ Vân đang chậm rãi đi tới từ phía sau hòn non bộ.

Bên cạnh chàng có một vị công tử trẻ tuổi sóng vai mà đi, trong lúc trò chuyện lại nhắc tới ta.

“Ta nghe nói trong phủ các ngươi có một vị An cô nương.

“Từ nhỏ đã cùng ngươi lớn lên, thanh mai trúc mã, tình cảm rất tốt.

“Sao ngươi không nghĩ tới chuyện cưới nàng, lại muốn cưới Dao nhi nhà chúng ta?”

Bước chân ta khựng lại.

Thì ra vị công tử trẻ tuổi này là huynh trưởng của Tam tiểu thư phủ họ Trần.

Kiếp trước ta không hề biết Tiêu Hạ Vân vốn có tình ý với Trần Tam tiểu thư.

Ta chỉ một lòng một dạ cầu xin lão thái thái gả mình cho chàng, cuối cùng khiến ai cũng chẳng vui vẻ.

Nói cho cùng, là do ta suy nghĩ không chu toàn.

Ta không có ý định nghe lén chuyện riêng của người khác, đang định xoay người rời đi thì nghe thấy Tiêu Hạ Vân khẽ cười một tiếng:

“Ngươi nói An Tụng Nghi sao?

“Nàng chẳng qua chỉ là một cô nhi sống nương nhờ trong Thành Vương phủ chúng ta.

“Nếu luận thân phận, e rằng ngay cả một thứ nữ trong quý phủ cũng không bằng.

“Đến lượt ai thì cũng không thể đến lượt nàng làm chính thất của ta.

“Trần huynh cứ việc báo lại với Tam tiểu thư.

“Ngoài nàng ấy ra, ta không có ý định cưới bất kỳ ai làm chính thê.”

Trần công tử nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm, cười nói:

“Đích tai nghe ngươi nói như vậy, ta yên tâm rồi.”

Hai người vừa cười vừa nói, dần dần đi xa.

Còn ta thì đứng sững tại chỗ hồi lâu.

Kiếp trước, Trần Tam tiểu thư tuy không thể gả cho Tiêu Hạ Vân như ý nguyện, nhưng cuối cùng cũng tìm được một mối lương duyên tốt đẹp.

Năm thứ hai sau khi thành thân, Trần công tử tình cờ nghe nói muội phu nuôi ngoại thất bên ngoài.

Lập tức dẫn theo hai huynh đệ tới tận cửa hỏi tội.

Về sau mới biết đó chỉ là một hiểu lầm mà thôi.

Dù thành trò cười, nhưng khi ấy ta thực sự vô cùng ngưỡng mộ vị Tam tiểu thư này.

Ta trước đây cũng từng có hai vị huynh trưởng.

Chỉ vì năm đó phụ mẫu ta che giấu lão Thành Vương đang bị quân địch truy s/át, khiến cả nhà bị đồ s/át, chỉ còn lại một mình ta trốn trong chum nước mà sống sót.

Lão Thành Vương bế ta trở về Thành Vương phủ.

Từ đó, ta trở thành “An cô nương” sống nương nhờ nơi này.

Một An cô nương không cha không mẹ.

Không huynh đệ tỷ muội.

Cô độc một mình.

Sống nhờ dưới mái hiên người khác.

Khi đại tỷ tỷ trong phủ vừa xuất giá được mấy ngày đã khóc lóc chạy về nhà mẹ đẻ, ta thực sự rất sợ hãi.

Đại tỷ tỷ có phụ mẫu huynh đệ chống lưng còn gặp phải chuyện như vậy.

Sau này nếu ta gả đi, bị người ta bắt nạt đến mức ấy, chẳng lẽ cũng có thể khóc lóc chạy về Vương phủ sao?

Dù lão thái thái có yêu thương ta đến đâu, ta cũng chỉ là người ở nhờ.

Ta lấy thân phận gì để khóc lóc quay về Vương phủ đây?

Ta ngày đêm lo sợ.

Cuối cùng không nhịn được mà cầu xin lão thái thái.

Nếu phải gả, vậy hãy gả ta cho Ngũ ca ca.

Đừng gả ta ra khỏi phủ.

Lão thái thái không chịu nổi sự cầu xin khổ sở của ta, cuối cùng đành đồng ý.

Ta đã tưởng cuộc đời mình từ đó thực sự được an ổn.

Cho đến đêm tân hôn.

Tiêu Hạ Vân lạnh mặt đẩy ta ngã xuống giường.

Chàng thô bạo xé nát bộ hỉ phục đỏ thẫm do chính tay ta may vá.

Cũng xé nát giấc mộng đẹp mà ta mong chờ bấy lâu.

Chàng đè ta xuống giường.

Thần sắc điên cuồng.

Trong mắt tràn ngập oán độc.

Thanh âm chất chứa hận ý vang vọng bên tai ta từng câu từng chữ.

“Ngươi là thân phận gì?

Chương tiếp
Loading...