Trọng Sinh Gả Đúng Người

Chương 2



“Dựa vào đâu mà cho rằng mình có thể gả cho ta làm chính thất?”

“Hiện giờ cả kinh thành đều đang cười nhạo ta.

“Cưới phải một con hoang không biết từ đâu chui ra.

“Một con hoang ngay cả phụ mẫu ch/e/t ở đâu cũng không biết!”

Toàn thân ta lập tức lạnh buốt.

“Chát!”

Một tiếng giòn vang.

Lòng bàn tay tê dại.

Đến khi hoàn hồn, trên mặt Tiêu Hạ Vân đã xuất hiện một dấu tay đỏ chói.

Chàng đầu tiên là không thể tin nổi.

Sau đó lại nhếch môi cười.

“Ngươi còn dám động thủ với ta?”

Trong lòng ta run lên.

Muốn đẩy chàng ra rồi đứng dậy rời đi.

Nhưng cổ tay lại bị siết chặt, hung hăng ấn xuống.

Động tác của chàng càng lúc càng thô bạo.

Không hề có chút thương tiếc nào.

Thậm chí còn coi ta như kẻ thù.

Ta đặt quyển sách trong tay xuống.

Đang định vào phòng nằm nghỉ một lát để lấy lại tinh thần.

Thì nha hoàn Điềm Chi cười hì hì chạy vào:

“Tiểu thư, Ngũ công tử tới rồi, còn mang theo rất nhiều món đồ mới lạ nữa.”

Mi tâm ta giật mạnh.

Lập tức mở miệng:

“Không cho chàng vào, bảo chàng đi đi, sau này cũng không được cho chàng vào nữa.”

Lời còn chưa dứt, trong sân đã vang lên tiếng cười sang sảng của Tiêu Hạ Vân:

“Ai chọc cho Tụng Nghi muội muội của ta không vui vậy?”

03

Nơi này dù sao cũng là Thành Vương phủ.

Tiêu Hạ Vân là công tử của Thành Vương phủ.

Đám nha hoàn cũng không dám thật sự ngăn người ngoài cửa.

Rốt cuộc chàng vẫn bước vào.

Trong tay cầm một chiếc hộp nhỏ tinh xảo, đầy mặt ý cười ngồi xuống bên cạnh ta.

“Sao vậy, hôm nay muội muội không được vui à?

“Ta cố ý mang quà đến cho muội, chẳng lẽ muội thật sự nỡ lòng đuổi ta ra ngoài sao?”

Ta nhìn gương mặt ngập tràn ý cười ấy, hơi thất thần.

Phải rồi.

Trước khi thành thân, quan hệ giữa chúng ta quả thực là tốt nhất trong tất cả huynh đệ tỷ muội trong phủ.

Cũng chính vì thế mà ta mới sinh ra ảo tưởng rằng chàng nguyện ý cưới ta.

Nhưng giờ nghĩ lại.

Thật sự thân thiết sao?

Trong lòng chàng từ đầu đến cuối chỉ xem ta là một “con hoang” không cha không mẹ.

Vậy thì sao có thể thật lòng đối đãi với ta?

Nếu đã như vậy, những việc chàng làm hiện giờ rốt cuộc là vì điều gì?

Chàng hơi nghiêng đầu, bỗng giơ tay vuốt về phía bên tai ta.

Trong lòng ta lập tức dâng lên cảm giác chán ghét, mạnh mẽ lùi về sau một khoảng.

Tay chàng khựng lại.

Trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc cùng mất mát:

“Xem ra muội muội thật sự đã lớn rồi, muốn xa cách với ta.”

Chàng mở chiếc hộp trong tay.

Bên trong là một đôi khuyên tai phỉ thúy mạ vàng nhỏ nhắn tinh xảo.

“Ta thấy đôi khuyên tai trên tai muội đã hơi cũ, kiểu dáng cũng lỗi thời rồi.

“Nên cố ý chọn một đôi tốt hơn, vội vàng mang tới cho muội đấy thôi.”

Nghe vậy, ta cụp mắt xuống.

Ánh mắt rơi trên đôi khuyên tai ấy.

Đúng rồi.

Đôi khuyên tai phỉ thúy này chính là thứ chàng tặng ta vào ngày hôm đó.

Khi ấy ta vui mừng vô cùng.

Trong phủ, ngoài lão thái thái ra, cũng chỉ có Tiêu Hạ Vân là luôn nhớ tới ta.

Có thứ gì tốt đều nghĩ tới việc mang tới cho ta.

Ta không thể so với những tiểu thư chân chính trong Vương phủ, có vô số trang sức quý giá.

Cho nên đôi khuyên tai phỉ thúy này, ngay cả sau khi thành thân ta vẫn thường xuyên đeo bên mình.

Cho đến một ngày.

Nhị tỷ tỷ về nhà mẹ đẻ thăm thân.

Tình cờ nhìn thấy đôi khuyên tai trên tai ta, có chút kinh ngạc nói:

“Ơ?

“Đây chẳng phải đôi khuyên tai trước kia ta chê phẩm chất quá kém nên thưởng cho nha hoàn sao?

“Sao lại…”

Nói được một nửa.

Nhận ra mình lỡ lời, Nhị tỷ tỷ lập tức ngậm miệng.

04

Tiêu Hạ Vân đang ngồi bên cạnh.

Nghe vậy có chút không tự nhiên sờ sờ sống mũi.

Nhưng rất nhanh đã lý thẳng khí hùng nói:

“Nhị tỷ tỷ thân phận tôn quý.

“Thứ tỷ cảm thấy phẩm chất kém, đem phối cho người khác lại dư sức rồi.

“Huống hồ có những người, tỷ có tặng cho nàng ta thứ tốt đến đâu, nàng ta cũng chưa chắc có phúc để hưởng.

“Dùng vài món đồ cũ người khác không cần là đủ rồi.”

Cả căn phòng lặng ngắt.

Chỉ còn nghe thấy vài tiếng cười khẽ.

Lão Thành Vương mất sớm.

Lão thái thái cũng qua đời vào năm thứ ba sau khi ta và Tiêu Hạ Vân thành thân.

Trong Vương phủ.

Đã không còn ai chống lưng cho ta nữa.

Ta cúi đầu.

Càng lúc càng thấp.

Chiếc khăn trong tay bị vặn chặt đến nhăn nhúm.

Không sao cả.

Những ngày tháng khó chịu hơn nữa, nhẫn nhịn một chút rồi cũng sẽ qua thôi.

Nhưng ta không ngờ.

Cuộc sống lại chẳng dễ chịu đựng như vậy.

Tối hôm ấy.

Tiêu Hạ Vân say rượu, đè chặt ta trên giường.

Giống hệt đêm tân hôn năm đó.

Không chút tiết chế mà phát điên trên người ta.

Chàng vốn không phải kẻ háo sắc.

Thành thân nhiều năm, hậu viện đến một thiếp thất cũng không có.

Nhưng chàng hận ta.

Hận ta khiến chàng phải cưới một nữ nhân chẳng là gì cả.

Hận ta khiến chàng trở thành trò cười của cả kinh thành.

Vì thế chàng dùng cách này để sỉ nhục ta trên giường.

Ngay cả khi bước ra khỏi phòng.

Chàng cũng chẳng thèm giả vờ làm một đôi phu thê ân ái.

Để cho cả Thành Vương phủ.

Cho cả kinh thành đều biết.

Một kẻ thấp hèn như ta.

Dù có gả vào Thành Vương phủ.

Cũng không xứng hưởng phúc.

Một đêm hoang đường.

Cửa sổ mở toang.

Gió lạnh tràn ngập căn phòng.

Ta nhiễm phong hàn.

Không muốn làm phiền người khác.

Nên tự mình chịu đựng.

Ta nghĩ rằng chịu qua từng ngày từng ngày một.

Có lẽ sẽ khá lên thôi.

Nhưng thân thể càng lúc càng nặng nề.

Cuối cùng ta ngất xỉu trên đường đi thỉnh an mẫu thân chồng.

Sau đó bệnh đến mê man.

Dường như Điềm Chi đã dẫn ai đó vào phòng.

Bên tai chỉ toàn tiếng khóc của nàng ấy.

“Tiểu thư, tiểu thư, Thế tử trở về rồi.

“Ngài ấy đích thân vào cung mời thái y tới cho người…

“…Ngũ gia đã bị đưa tới từ đường rồi.

“Thế tử hạ lệnh phạt ngài ấy bảy mươi roi, cấm túc một năm…

“Bây giờ đã có người chống lưng cho chúng ta rồi.

“Sau này sẽ không còn ai dám ức h/iếp người như vậy nữa.

“Người nghe thấy không tiểu thư…”

05

Thế tử…

Là Tam ca ca sao…

Tam ca ca từ biên cảnh trở về rồi.

Đầu óc bệnh tật của ta không thể suy nghĩ quá nhiều.

Trong đầu chậm rãi hiện lên một gương mặt thiếu niên còn non nớt nhưng ánh mắt vô cùng kiên nghị.

Con nối dõi của Thành Vương rất đông.

Nhưng chỉ có tam tử Tiêu Hạ Minh và ngũ tử Tiêu Hạ Vân là do Vương phi sinh ra.

Năm Tiêu Hạ Minh mười ba tuổi.

Chàng đã theo Đại tướng quân Trình Thanh tới biên cảnh.

Khi ấy ta mới bảy tuổi.

Ấn tượng về chàng cũng không nhiều.

Chỉ nhớ rằng chàng lúc nào cũng trầm ổn, điềm tĩnh.

Lời nói không nhiều.

Nhưng mỗi khi yến tiệc, lúc ta bị mọi người lãng quên.

Chàng sẽ cúi người nắm lấy tay ta.

Dẫn ta lên ngồi bàn chính.

Khi ta rụt rè không dám gắp thức ăn.

Chàng sẽ lặng lẽ chọn vài món hợp khẩu vị.

Chương trước Chương tiếp
Loading...