Trọng Sinh Gả Đúng Người

Chương 3



Đặt vào chiếc đĩa nhỏ trước mặt ta.

Mỗi dịp lễ tết.

Lũ trẻ đều vây quanh Thành Vương và Vương phi để xin tiền mừng tuổi.

Ta khó tránh khỏi bị bỏ quên.

Khi ấy chàng sẽ thản nhiên lên tiếng:

“Người ngoan ngoãn hiểu chuyện nhất trong phủ chính là Tụng Nghi muội muội.

“Tiền mừng tuổi nhận được lẽ ra phải nhiều nhất mới đúng.”

Thành Vương và Vương phi đương nhiên sẽ không làm mất mặt nhi tử.

Bao lì xì dày cộp được đưa tới.

Ta lập tức trở thành đối tượng khiến đám trẻ ngưỡng mộ nhất.

Ta nằm trên giường bệnh, khóe môi khẽ cong lên.

Hơi thở yếu ớt như tơ.

“Thay ta cảm tạ Tam ca ca.

“Chỉ là ta…

“Thật sự không chịu nổi nữa rồi.”

Trước mắt đã hoàn toàn mờ mịt.

Ta chỉ cảm thấy thân thể ngày càng nhẹ bẫng.

Như sắp rời khỏi thân xác bệnh tật nặng nề này.

Bên tai vang lên tiếng khóc bi thương của Điềm Chi.

Dường như có một bóng người mơ hồ từ ngoài cửa thất thố lao vào.

Thanh âm quen thuộc mà xa lạ.

Mang theo run rẩy nghẹn ngào.

“Tụng Nghi… Nghi nhi…

“Tam ca ca tới rồi.

“Là Tam ca ca tới muộn rồi…”

“Tụng Nghi… Tụng Nghi?”

Tiếng gọi của Tiêu Hạ Vân kéo ta tỉnh lại.

Chàng đang cầm đôi khuyên tai phỉ thúy định đeo thử cho ta.

Ta nhận lấy đôi khuyên tai từ tay chàng.

Thần sắc lạnh nhạt:

“Đôi khuyên tai này nhìn qua quả thực có chút quen mắt, dường như ta từng thấy ở chỗ Nhị tỷ tỷ rồi thì phải…”

Ta cố ý bỏ lửng câu nói.

Sắc mặt Tiêu Hạ Vân lập tức cứng đờ vài phần.

Ta ném đôi khuyên tai trở lại chiếc hộp, cười lạnh:

“Nếu là đồ tốt như vậy, Ngũ ca ca vẫn nên giữ lại đi.

“Sau này đem tặng cho tẩu tẩu tương lai thì hơn.”

Ta đứng dậy tiễn khách.

Nhưng Tiêu Hạ Vân vẫn ngồi nguyên tại chỗ.

Khóe môi chàng chậm rãi cong lên, lộ ra vẻ như đã hiểu rõ mọi chuyện.

“Hóa ra muội nghe chuyện ta muốn cưới Trần Tam tiểu thư rồi nên đang ghen ở đây.”

Chàng ngẩng đầu.

Đôi mắt đào hoa cong như vầng trăng dưới ánh chiều tà mang theo vài phần dụ dỗ.

“Hà tất phải ghen với nàng ấy?”

Chàng đưa tay tới muốn nắm tay ta.

“Cho dù cưới nàng ấy làm chính thê, trong lòng ta nàng ấy cũng không thể sánh bằng muội.”

Nhìn gương mặt tuấn tú ấy, toàn thân ta lại lạnh buốt.

Lời này của chàng là có ý gì?

Kiếp trước cưới ta rồi, chàng đã sỉ nhục ta, khinh rẻ ta như thế nào.

Bây giờ lại nói ra những lời như vậy?

Ta còn chưa hoàn hồn sau cơn kinh ngạc thì đã nghe chàng mang theo ý cười, chậm rãi nói:

“Nếu không phải thân phận của muội thực sự…

“Ta cũng chẳng muốn cưới Trần Tam tiểu thư gì đó.

“Nàng ta chẳng qua chỉ có tác dụng chiếm một danh phận, chống đỡ thể diện mà thôi.

“Đợi nàng ta vào cửa, ta sẽ đi cầu tổ mẫu, nạp muội làm trắc thất.

“Muội lại sinh cho ta ba bốn hài tử.

“Đến lúc đó còn chỗ nào cho Trần Tam tiểu thư nữa?

“Muội nói xem, có phải đạo lý này không?”

Ta đứng ngây người tại chỗ.

Mọi nghi hoặc và hoang mang của kiếp trước.

Trong khoảnh khắc này đều được giải đáp.

Thì ra là vậy.

Chàng xem thường ta.

Nhưng lại không muốn nhìn ta gả cho người khác.

Bao năm nay không ngừng lấy lòng, khiến ta hiểu lầm.

Khiến ta thật sự đi cầu xin lão thái thái gả cho chàng.

Vậy mà cuối cùng.

Chàng lại trách ta làm chàng mất cơ hội cưới được tức phụ danh môn vọng tộc.

Làm chàng mất mặt mũi và thân phận.

Lòng người sâu đến mức nào.

Quả thực quá khó đoán.

“Nghi nhi.”

Chàng không ngừng dịu giọng dụ dỗ.

Trong đôi mày đôi mắt đều tràn ngập vẻ thâm tình.

“Chẳng qua chỉ là một thân phận mà thôi.

“Người khác có lẽ sẽ để tâm.

“Nhưng Nghi nhi từ trước đến nay đâu phải người tầm thường thực dụng như vậy.

“Nhất định sẽ không so đo chuyện nhỏ nhặt ấy.

“Được ở bên ta mới là điều quan trọng nhất.

“Chẳng phải sao?”

Ta nhìn bộ mặt giả nhân giả nghĩa của chàng.

Đang định mở miệng thì Điềm Đào bỗng từ bên ngoài chạy vào.

Trên mặt đầy vẻ vui mừng.

“Công tử, tiểu thư!

“Thế tử trở về rồi!”

06

“Huynh ấy về rồi sao?”

Tiêu Hạ Vân nhíu mày.

Không nhận ra bản thân đã vô thức lẩm bẩm một câu.

Ta thu hồi ánh mắt.

Trong lòng đã hiểu rõ.

Thành thân với Tiêu Hạ Vân nhiều năm.

Cho dù quan hệ có tệ đến đâu, ta cũng nhìn ra được chàng có vài phần ghen tị với Tam ca ca.

Chỉ là ngày thường trước mặt trưởng bối luôn giả vờ kính trọng.

Người ngoài không nhận ra mà thôi.

Nhưng hiện giờ không chỉ chàng muốn hỏi.

Ngay cả ta cũng cảm thấy kỳ lạ.

Kiếp trước Tam ca ca hồi kinh.

Phải là nửa năm sau.

Lúc ấy ta và Tiêu Hạ Vân đã thành thân hơn một tháng.

Sao lần này lại trở về sớm đến vậy?

Điềm Đào không chú ý tới sắc mặt của ta và Tiêu Hạ Vân.

Vẫn vui vẻ nói:

“Đúng vậy.

“Nghe nói một tháng trước Thế tử đã dâng tấu chương lên Thánh thượng xin hồi kinh.

“Sau này cũng không đi nữa.

“Khiến Vương phi và lão thái thái vui mừng vô cùng.

“Người nói sẽ mở tiệc đãi khách, trọng thưởng toàn phủ để đón gió tẩy trần cho Thế tử đấy!”

“Sau này không đi nữa?”

Tiêu Hạ Vân còn kinh ngạc hơn cả ta.

Thậm chí có chút thất thố đứng bật dậy.

Tam ca ca từ nhỏ đã quá xuất sắc.

Chỗ nào cũng vượt xa chàng.

Nhận được sủng ái và coi trọng cũng nhiều hơn chàng.

Mấy năm huynh trưởng rời kinh.

Tiêu Hạ Vân như ý nguyện trở thành người được cưng chiều nhất trong Vương phủ.

Nhưng bây giờ.

Chỉ sợ chàng lại phải quay về những ngày tháng bị huynh trưởng áp chế khắp nơi.

Những chuyện đó đều không liên quan tới ta.

Điều khiến ta kinh ngạc chỉ là việc Tam ca ca sẽ ở lại kinh thành.

Kiếp trước rõ ràng không phải như vậy.

07

Gia yến buổi tối được tổ chức vô cùng long trọng.

Khắp nơi trong Vương phủ treo đầy đèn lưu ly.

Phóng mắt nhìn ra xa, ánh đèn rực rỡ nhiều màu.

Thậm chí còn náo nhiệt hơn cả ngày tết.

Mọi người tụ tập kéo nhau tới đình Khúc Thủy.

Đám hài tử trong phủ đã sớm vây quanh bên cạnh lão thái thái.

Người một câu, kẻ một câu kể chuyện cười làm người vui vẻ.

Ta muốn qua đó thỉnh an lão thái thái.

Nhưng hai cô nương của Tam phòng lại dang tay chắn ngang.

Đẩy ta sang một bên, chặn kín lối đi.

Ngày vui như vậy.

Ta không muốn tranh cãi.

Chỉ quen thuộc đứng ngoài đám đông.

Khóe môi khẽ cong lên, giữ nụ cười đúng mực.

Sau lưng có người nhẹ nhàng vỗ lên vai ta.

Tiếng cười của Tiêu Hạ Vân vang lên:

“Sao lại đứng ngoài này?”

Chàng cười trêu ghẹo với ta.

Rồi chen tới bên cạnh lão thái thái ngồi xuống.

Lão thái thái nhìn ra ngoài đám đông.

“Nghi nhi đâu rồi?

“Sao ta không thấy con bé?”

Ta đang định đáp lời.

Bỗng nghe Thất muội muội hô lên:

“Tam ca ca tới rồi!”

Ta theo ánh mắt mọi người nhìn sang.

Thế tử đang đi cùng Vương gia và Vương phi.

Một thân cẩm bào màu huyền đen thắt eo.

Dáng người cao lớn như ngọc.

Khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị.

Chỉ có hoa văn tường vân màu vàng sẫm trên cổ áo phản chiếu dưới ánh đèn lưu ly.

Đọc tiếp: Chương 4 →

QR Code
Chương trước
Loading...