Trọng Sinh Trị Thánh Mẫu

Chương 2



Kiếp trước, nàng ta luôn tỏ ra khoan hòa rộng lượng trước mặt mọi người.

Thiếp mời của phủ Mạnh Quốc Công khi ấy cũng chỉ mời riêng nàng ta.

Cố Đình Tuyên nhìn nàng ta một cái.

Giọng điệu bình thản.

“Muội muội trước nay không thích phô trương. Hoa Triều Yến náo nhiệt như vậy, e là không hợp với tính tình của muội. Chi bằng ở nhà nghỉ ngơi, để tỷ tỷ thay muội đi là được.”

Mẫu thân cũng gật đầu phụ họa.

“Đúng vậy, Liên Vân. Con thích yên tĩnh, ở nhà vẫn thoải mái hơn.”

Cố Liên Vân nhìn chiếc xe ngựa đỗ ngoài cửa.

Trong xe từ lâu đã đặt sẵn đệm ngồi và hộp điểm tâm của ta.

Rõ ràng không hề có chỗ dành cho nàng ta.

Người được tham dự Hoa Triều Yến của phủ Mạnh Quốc Công đều là những tiểu thư xuất thân từ các gia đình danh giá, thanh lưu.

Danh nghĩa là Hoa Triều Yến.

Nhưng thực chất là để các vị phu nhân quan gia chọn lựa đối tượng cho con cháu trong nhà.

Nếu hai bên đều vừa ý.

Sẽ kết duyên phu thê, thành tựu một mối lương duyên.

Trong mắt nàng ta lóe lên một tia hoảng hốt.

Ngay cả giọng nói cũng run rẩy vài phần.

“Nhưng mà…”

Phụ thân nhàn nhạt lên tiếng.

“Nếu đã không thích náo nhiệt thì không cần miễn cưỡng. Đi thôi, không còn sớm nữa.”

Nói xong.

Người bước lên xe ngựa trước.

Mẫu thân kéo tay ta theo sát phía sau.

Ca ca cũng lên xe.

Chỉ còn lại một mình Cố Liên Vân đứng tại chỗ.

Nhìn xe ngựa dần dần đi xa, huyết sắc trên mặt nàng ta hoàn toàn biến mất.

Ánh mắt trống rỗng vô hồn.

Đến giờ nàng ta vẫn chưa hiểu vì sao mọi chuyện lại biến thành thế này.

3

Xe ngựa dừng trước phủ Mạnh Quốc Công.

Vừa bước vào hoa sảnh, ta đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc.

Tim ta thắt lại.

Ta vừa định bước tới thì thấy người đó ôm ngực khom người xuống, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, hơi thở cũng trở nên dồn dập.

Các tiểu thư xung quanh kinh hô rồi vội vàng vây tới.

Ta gạt đám đông chen vào bên cạnh nàng.

Đầu ngón tay chạm vào bàn tay lạnh ngắt của nàng, giống hệt như khi nàng co ro ho khan trong ngục giam ở kiếp trước.

“Khâu tiểu thư bị làm sao vậy?”

Kiếp trước, người cùng mẫu thân đến dự yến tiệc là Cố Liên Vân.

Ta chỉ biết ca ca và tẩu tẩu Khâu Lan Như chính là quen biết nhau từ buổi yến tiệc này.

Bàn tay ta vô thức siết chặt cổ tay nàng.

Nàng ngẩng đầu lên.

Nước mắt lăn dài trên gò má.

Đôi môi run rẩy.

Mãi một lúc lâu mới khó khăn thốt ra được vài chữ.

“Ngực có hơi khó chịu, chắc là bệnh tim tái phát thôi, không đáng ngại.”

Kiếp trước, tẩu tẩu vốn không hề mắc bệnh tim.

Là vì cầu xin ngục tốt mời đại phu chữa trị cho ca ca đang sốt cao, nên bị tên ngục tốt lòng lang dạ sói kia đạp mạnh vào ngực, để lại bệnh căn.

Khi ấy nàng đã mang thai.

Đau đến mức lăn lộn dưới đất.

Máu nhuộm đỏ cả tù phục.

“Nơi này đông người, ta đỡ tỷ sang thiên sảnh nghỉ ngơi một lát.”

Ta cố nén nước mắt.

Nửa dìu nửa đỡ nàng đi ra ngoài.

Toàn thân nàng mềm nhũn, gần như dựa hẳn vào người ta.

Ta đưa nàng tới một gian nhĩ phòng vắng vẻ.

Vừa đóng cửa lại.

Khâu Lan Như đã nắm lấy tay ta.

Lòng bàn tay lạnh buốt.

Trong giọng nói mang theo ý dò xét.

“Ta và Cố tiểu thư vốn không quen biết. Vì sao Cố tiểu thư lại nhận ra ta?”

“Tẩu tẩu.”

Ta khẽ gọi một tiếng.

Nước mắt cuối cùng cũng không thể kìm nén được nữa.

Toàn thân nàng run lên.

Đột ngột ngẩng đầu nhìn ta.

Trong mắt tràn ngập vẻ không thể tin nổi.

Nàng nắm chặt cánh tay ta.

Khớp ngón tay trắng bệch vì dùng sức.

Giọng nói nghẹn ngào đầy tiếng khóc.

“Cẩm Dao, muội nói cho ta biết, An Nhi… sau này thế nào rồi?”

Những hình ảnh của kiếp trước hiện lên trong đầu.

Trái tim ta đau như bị dao khoét.

Ta nghẹn ngào đáp:

“Là ta vô dụng, không bảo vệ được thằng bé.”

Khi tẩu tẩu mang thai tiểu điệt tử, ca ca đã theo đại quân đến Tây Cương bình loạn.

Ca ca dũng mãnh thiện chiến.

Vốn dĩ đó là một đại công.

Ai ngờ sau khi trở về, quân công lại bị Thế tử An Tây Hầu cướp mất.

Tẩu tẩu bụng mang dạ chửa đến tận cửa đòi công đạo.

Nhưng lại bị Cố Liên Vân khuyên trở về.

Cũng vì thế mà nàng quen biết Thế tử An Tây Hầu, Tần Huyền.

Sau này, Cố Liên Vân và Tần Huyền lén lút tư thông.

Mang thai trước khi thành thân.

Ai ngờ sau khi gả vào phủ An Tây Hầu, Cố Liên Vân lại hiến kế cho nhà chồng.

Người nhà An Tây Hầu vốn đã bất mãn với ca ca từ lâu.

Nhân cơ hội đó làm khó dễ.

Cả nhà chúng ta bị bắt tống vào ngục.

Phụ thân dốc hết sức lực.

Lấy lý do ta và mẫu thân đều là nữ quyến khuê các, cuối cùng chỉ cứu được mẫu tử chúng ta cùng tiểu điệt tử.

Ta và mẫu thân bị phán lưu đày.

Mang theo tiểu điệt tử còn chưa đầy tháng tuổi, bôn ba dọc đường.

Nhưng cuối cùng thằng bé vẫn không chống nổi phong hàn.

Mắc bệnh rồi qua đời giữa đường.

Nước mắt Khâu Lan Như tuôn ra như suối.

Nàng che miệng lại.

Tiếng khóc bị đè nén rò rỉ qua kẽ tay.

Bờ vai run rẩy dữ dội.

Qua rất lâu sau.

Nàng mới ngẩng đầu lên.

Trong đôi mắt đỏ hoe đã không còn vẻ yếu đuối.

Thay vào đó là ngọn lửa phẫn hận hừng hực.

“Nếu ông trời đã biết nỗi oan khuất của chúng ta, đã cho chúng ta cơ hội này, Cẩm Dao, kiếp này nhất định phải khiến bọn chúng trả bằng máu.”

Nhìn sự tàn nhẫn chưa từng xuất hiện trong mắt nàng.

Tim ta đau nhói.

Kiếp trước, tẩu tẩu tính tình ôn nhu.

Ngay cả khi quân công của ca ca bị cướp mất, nàng cũng chỉ nghĩ tới việc đi đòi công đạo.

Chưa từng có dáng vẻ quyết tuyệt như vậy.

Trọng sinh một đời.

Nàng cũng đã thay đổi.

4

Lúc trở về phủ đã là chạng vạng tối.

Đám nha hoàn nối đuôi nhau bước vào.

Trên tay đều nâng những hộp gấm do phu nhân Mạnh Quốc Công ban thưởng.

Mẫu thân cẩn thận xem xét từng món trang sức.

Bà lấy ra một đôi kim thoa, đưa dưới ánh nến ngắm nghía thật kỹ.

“Tay nghề thật tinh xảo. Rất hợp cho các cô nương trẻ tuổi đeo. Phu nhân Quốc Công đúng là có lòng.”

Cố Liên Vân đứng bên cạnh.

Ánh mắt hờ hững.

Dường như hoàn toàn không hứng thú với những thứ vàng ngọc này.

Mẫu thân liếc nàng ta một cái.

Rồi đặt đôi kim thoa lên tóc ta để ướm thử.

“Liên Vân không thích những thứ này sao? Vậy đều cho tỷ tỷ con đi.”

Đầu ngón tay Cố Liên Vân khẽ động.

Nàng ta vừa định mở miệng.

Ta đã nhanh tay nhận lấy đôi kim thoa.

“Muội muội từ trước đến nay thích sự thanh nhã, xem vàng ngọc như vật tục tằn. Ta thì lại là kẻ phàm tục, thích nhất những thứ lấp lánh này. Vậy ta xin nhận hết.”

Sắc mặt nàng ta cứng đờ.

Trong mắt hiện lên tia tức giận.

“Tỷ tỷ chỉ biết thích những thứ vàng ngọc này, chẳng phải khiến người ngoài tưởng Cố gia chúng ta chưa từng thấy việc đời hay sao?”

Ta thoải mái cất đôi kim thoa vào hộp trang điểm.

Chương trước Chương tiếp
Loading...