Trọng Sinh Trị Thánh Mẫu
Chương 3
“Ta thích là được.”
Ai lại đi gây khó dễ với bạc tiền chứ?
Những khổ cực mà ta và mẫu thân từng chịu trên đường lưu đày ở kiếp trước.
Những tháng ngày nghèo khó khắc cốt ghi tâm ấy.
Cố Liên Vân vĩnh viễn sẽ không hiểu được.
Nàng ta cắn môi.
“Không biết… hôm nay trong yến tiệc có chuyện gì mới lạ không?”
Mẫu thân chỉ chăm chú chỉnh lại trang sức cho ta.
Giống như hoàn toàn không nghe thấy lời nàng ta nói.
Sự im lặng trong phòng khiến sắc mặt Cố Liên Vân càng lúc càng khó coi.
“Hôm nay nhìn tiểu công tử Yến Mạc của phủ Vũ Mục Bá, quả thật càng thêm anh khí bừng bừng.”
Tim ta khẽ rung lên.
Yến Mạc là thanh mai trúc mã của ta.
Kiếp trước, phủ Vũ Mục Bá đã bất chấp nguy hiểm cứu giúp.
Nhờ vậy ta và mẫu thân mới giữ được tính mạng.
Chỉ tiếc khi ấy ta đã là nữ nhi của tội thần bị lưu đày.
Dù Yến Mạc có ngàn vạn chân tình.
Cũng không thể cưới ta làm thê tử.
“Mẫu thân nói những chuyện này làm gì chứ.”
Ta e thẹn cúi đầu.
Nhưng khóe mắt lại thoáng thấy Cố Liên Vân đột ngột siết chặt chiếc khăn trong tay.
“Có gì đâu. Chỉ là muốn hỏi trước tâm ý của các con thôi. Yến gia và Cố gia môn đăng hộ đối. Nếu Cẩm Dao thích, mẫu thân sẽ chọn ngày lành đến gặp phu nhân Vũ Mục Bá để bàn chuyện.”
“Không được! Làm gì có chuyện nhà gái chủ động mở lời trước? Như vậy sẽ khiến cả nhà mất mặt theo tỷ tỷ.”
Giọng nói của Cố Liên Vân sắc nhọn đến chói tai.
Sắc mặt mẫu thân lập tức trầm xuống.
“Liên Vân, hôm nay con làm sao vậy? Cứ hết kinh lại hãi. Hôn nhân vốn coi trọng đôi bên tình đầu ý hợp. Nhà gái chủ động thì đã sao? Hiền lành nhường nhịn là ưu điểm của con, đừng đánh mất nó.”
Cố Liên Vân bị chặn họng đến không nói nên lời.
Trong mắt thoáng hiện vẻ hoảng loạn.
Nhưng rất nhanh lại đổi sang dáng vẻ đáng thương quen thuộc.
“Nữ nhi chỉ lo lắng cho danh tiếng của tỷ tỷ.”
“Đủ rồi. Ta mệt rồi, muốn nghỉ ngơi. Liên Vân, con lui xuống trước đi.”
Mẫu thân mệt mỏi xoa mi tâm.
Phất tay về phía nàng ta.
Cố Liên Vân không cam lòng cắn môi.
Nhưng cũng chỉ có thể hành lễ lui xuống.
Trước khi đi.
Nàng ta quay đầu nhìn ta một cái.
Sự oán độc trong ánh mắt ấy khiến lòng ta lạnh đi.
5
Kể từ sau yến tiệc.
Hôn sự của ca ca và tẩu tẩu cũng được định xuống.
Đến bữa tối, Cố Liên Vân đi tới bên cạnh mẫu thân, giọng nói đầy tủi thân.
“Mẫu thân, dạo này trong phủ rốt cuộc đang bận chuyện gì vậy? Không ít vải Vân Cẩm và trang sức mới trong viện của con, sao chỉ sau một đêm đã biến mất hết rồi?”
Mẫu thân đang đối chiếu danh sách sính lễ, đầu cũng không ngẩng lên, giọng điệu bình thản.
“Đại ca con sắp thành thân, thời gian gấp gáp, đồ trong kho nhất thời không đủ, nên tạm lấy đồ của con dùng trước. Dù sao từ trước đến nay con cũng không thích những thứ tục vật này, để đó cũng chỉ bỏ không.”
Kiếp trước, Cố Liên Vân ngày nào cũng ăn mặc thanh nhã giản dị.
Trang sức và y phục mẫu thân ban cho, nàng ta đều cất hết vào kho.
Nhờ vậy mà có được tiếng thơm cần kiệm, biết lo liệu việc nhà.
Cố Liên Vân siết chặt khăn tay.
Các khớp ngón tay trắng bệch.
“Nhưng vì sao mọi người không nói với con một tiếng?”
“Nói với con làm gì? Từ trước đến nay con luôn chê những chuyện cưới hỏi này quá tầm thường, nên chúng ta cũng không muốn làm phiền con.”
Ca ca từ bên ngoài bước vào, vừa hay nghe thấy những lời ấy, giọng điệu lạnh nhạt.
Cố Liên Vân bị chặn họng, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Nàng ta chỉ đành ổn định lại tâm trạng, tiếp tục bày ra vẻ dịu dàng ôn thuận, nhìn về phía Cố Đình Tuyên.
“Đại ca sắp thành thân sao? Không biết là tiểu thư nhà nào?”
“Thiên kim của Khâu đại nhân, Quốc Tử Giám Tế Tửu.”
Trong mắt Cố Liên Vân hiện lên vẻ kinh ngạc.
Ngay sau đó nàng ta nhíu mày.
“Ra là Khâu tiểu thư. Nhưng đại ca phong thái hiên ngang như vậy, hà tất phải vội vàng? Muội nghe nói Tam tiểu thư phủ An Tây Hầu rất có hảo cảm với đại ca. Chi bằng cứ xem xét thêm một chút?”
Tam tiểu thư Tần gia mà nàng ta nhắc tới chính là nữ tử phóng túng nổi danh kinh thành.
Chưa xuất giá đã dây dưa với nhiều công tử.
Danh tiếng từ lâu đã hỏng bét.
Ta cười lạnh một tiếng.
Vừa định mở miệng, ca ca đã sa sầm mặt.
“Danh tiếng của Tam tiểu thư Tần gia, ai trong kinh thành mà không biết? Muội nói như vậy là muốn ta cưới một nữ tử phẩm hạnh bất chính, khiến Cố gia mất hết thể diện sao?”
Cố Liên Vân lại không hề để tâm.
Ngược lại còn lộ ra vẻ mặt thương xót.
“Đại ca sao có thể nói như vậy? Tam tiểu thư Tần gia chẳng qua chỉ hoạt bát hơn người khác một chút. Nếu đại ca cưới nàng ấy, chẳng phải là cứu nàng ấy khỏi khổ hải hay sao? Đây cũng là chuyện tích đức hành thiện. Huống hồ Khâu tiểu thư kia cũng chẳng phải người lương thiện gì, đại ca hà tất phải treo cổ trên một thân cây?”
“Lan Như đoan trang hiền thục, tuyệt đối không như lời muội nói. Muội còn chưa từng gặp nàng ấy, lấy đâu ra những lời khẳng định chắc nịch như vậy?”
Ánh mắt Cố Đình Tuyên sắc bén như dao.
Ánh mắt Cố Liên Vân chợt dao động.
Nàng ta ấp úng đáp:
“Trong Hoa Triều Yến có biết bao nữ tử, vậy mà nàng ta lại khiến đại ca nhớ mãi không quên. Chắc chắn là cố tình quyến rũ đại ca. Nàng ta nhất định đang nhắm tới công lao và ân thưởng của nhà chúng ta, là kẻ ham vinh hoa phú quý.”
“Đủ rồi! Liên Vân, không được ăn nói hồ đồ. Nhân phẩm của Lan Như, ta và phụ thân con đều nhìn thấy rõ. Chưa đến lượt con ở đây nói dài nói ngắn.”
Mẫu thân nghiêm giọng ngắt lời nàng ta.
Cố Liên Vân bị dọa đến run lên.
Vành mắt lập tức đỏ hoe.
Nước mắt lưng tròng, như thể đã chịu oan ức rất lớn.
Nhưng mẫu thân không hề nhìn nàng ta.
Giọng nói cũng dịu lại vài phần.
“Các con cũng đến tuổi đính thân rồi. Ta và phụ thân các con thấy phủ An Tây Hầu và phủ Vũ Mục Bá đều không tệ. Các con muốn chọn nhà nào?”
Nước mắt trên mặt Cố Liên Vân lập tức biến mất.
Nàng ta nhìn về phía ta.
Trong mắt hiện lên vẻ tính toán.
“Tỷ tỷ chọn trước đi. Nhưng tỷ tỷ từ trước đến nay thích phú quý vẻ vang, chắc chắn sẽ chọn phủ An Tây Hầu. Dù sao phủ Hầu cũng huy hoàng hơn phủ Bá rất nhiều.”
Kiếp trước, nàng ta luôn dùng kiểu nói này để khích tướng ta.
Ta tuổi trẻ khí thịnh.
Thường bị nàng ta dắt mũi mà làm ra những chuyện sai lầm.
Lần này, ta chỉ nhàn nhạt mỉm cười.
“Ta chọn phủ Vũ Mục Bá.”
Trên mặt Cố Liên Vân lập tức hiện lên vẻ đắc ý.
Giống như âm mưu đã thành công.
Nàng ta nào biết.
Phủ An Tây Hầu là hang rồng ổ hổ.
Là nơi nuốt xương ăn thịt người.
Nàng ta giả vờ chân thành khuyên nhủ:
Đọc tiếp: Chương 4 →