Trùng Sinh Không Cứu Ai

Chương 2



Em gái khóc, người đầu tiên chạy tới dỗ dành là tôi.

Bình sữa của em gái hết rồi, tôi giơ tay gọi bảo mẫu.

Búp bê ba mẹ mua cho tôi, tôi còn chưa bóc hộp đã đặt ngay đầu giường của em gái.

Một đứa trẻ ba tuổi làm những chuyện này, đặt ở gia đình nào cũng khiến người ta cảm động.

Quản gia lén nói với ba mẹ:

“Đại tiểu thư mới nhỏ như vậy đã thương em gái đến thế, sau này nhất định sẽ là một người có trách nhiệm.”

Ánh mắt ba mẹ nhìn tôi ngày càng hài lòng.

Mà khi sự hài lòng tích lũy đến một mức độ nhất định, nó sẽ biến thành cảm giác áy náy.

“Niệm An, con mới có ba tuổi thôi, không cần chuyện gì cũng nhường em gái.”

Mẹ ngồi xổm xuống chỉnh lại váy cho tôi.

“Con cũng là bảo bối của ba mẹ, muốn gì thì cứ lấy trước cho mình.

Không cần lúc nào cũng nghĩ cho em.”

Ba cũng ngồi xuống, xoa đầu tôi.

“Con không nợ em gái điều gì cả, nhớ kỹ nhé.”

Câu này.

Thứ tôi chờ chính là câu này.

Có lớp đệm này rồi, sau này cho dù tôi không còn chuyện gì cũng nhường nhịn Cố Uyển Thanh, ba mẹ cũng sẽ không cảm thấy tôi ích kỷ.

Ngược lại, họ sẽ nghĩ rằng cuối cùng tôi cũng đã học được cách yêu thương chính mình.

Thời gian nhanh chóng trôi đến lúc Cố Uyển Thanh hai tuổi.

Con nhóc này tuy chẳng hiểu gì, nhưng gen di truyền không biết nói dối.

Chu Tú Liên dung mạo bình thường.

Trần Đại Hải thì thô kệch lực lưỡng.

Con gái của bọn họ, đương nhiên cũng chẳng thể tinh xảo xinh đẹp đến đâu.

Cố Uyển Thanh hai tuổi, da vàng sạm, ngũ quan chen chúc trên một khuôn mặt nhỏ.

Mỗi lần cười lên đều giống hệt bà bán khoai nướng đầu làng lúc còn trẻ.

Còn tôi hoàn mỹ kế thừa ngoại hình của ba mẹ.

Mắt to, sống mũi cao, làn da trắng như búp bê sứ.

Hai người đứng cạnh nhau.

Bất cứ ai cũng nhìn ra sự khác biệt.

Đám người giúp việc là những người đầu tiên bắt đầu bàn tán.

“Phu nhân da trắng như vậy, tiên sinh cũng mày rậm mắt to, sao nhị tiểu thư lại…”

“Suỵt, mấy lời này không được để phu nhân nghe thấy đâu.”

Tôi nghe hết những lời bàn tán ấy.

Không vội.

Cứ để viên đạn bay thêm một lúc nữa.

Năm Cố Uyển Thanh ba tuổi.

Con bé chính thức bộc lộ “bản chất thật” của mình.

Hôm đó trong bữa tối, mẹ khen tôi dùng đũa rất giỏi.

Chỉ một câu như vậy thôi.

Cố Uyển Thanh lập tức đập bát xuống đất.

“Không được khen chị ấy!”

“Uyển Thanh mới là giỏi nhất!”

Con bé gào lên bằng giọng the thé, nước mắt nước mũi lem nhem đầy mặt.

“Tại sao chỉ khen chị mà không khen con?”

Mặt mẹ lập tức sa sầm.

Ba trực tiếp đập bàn.

“Cố Uyển Thanh, chị con lần nào chẳng nhường nhịn con?”

“Con đối xử với chị như vậy sao?”

Đúng lúc đó, tôi đứng dậy, đi tới bên cạnh Cố Uyển Thanh rồi ngồi xổm xuống giúp con bé lau mặt.

“Em gái đừng khóc nữa.”

“Kẹo của chị cho em ăn nhé?”

Cảnh tượng này khiến ba mẹ vừa đau lòng vừa cảm động.

Đau lòng vì tôi quá hiểu chuyện.

Mà cảm động cũng bởi vì tôi quá hiểu chuyện.

Còn Cố Uyển Thanh, kể từ ngày đó đã bị dán lên người cái nhãn:

“Không bằng chị gái.”

Con bé càng quậy phá, cái nhãn ấy càng in sâu.

Ngay cả lúc không quậy, mọi người cũng chờ đợi nó quậy.

Còn tôi chẳng cần làm gì.

Chỉ cần giữ nụ cười.

Giữ sự dịu dàng.

Giữ hình tượng “người chị gái tốt nhất thế giới”.

So với kiếp trước sống không bằng ch/e/t trên xe lăn.

Chuyện này quá dễ dàng.

Năm Cố Uyển Thanh bốn tuổi.

Tính tình con bé càng ngày càng quá đáng.

Chỉ vì cô giáo mẫu giáo khen tranh tôi vẽ đẹp.

Về nhà, nó xé sạch tranh của tôi.

“Xấu ch/e/t đi được!”

“Xấu ch/e/t đi được!”

“Tranh của con mới đẹp!”

Quản gia nhìn không nổi, định dạy dỗ nó.

Tôi ngăn lại.

“Không sao đâu.”

“Chị vẽ lại một bức khác là được rồi.”

Tôi muốn nó kiêu ngạo.

Kiêu ngạo tận trong xương cốt.

Kiêu ngạo đến mức không thể sửa được.

Như vậy, đến ngày chân tướng bị phơi bày.

Sẽ không có ai đứng về phía nó.

Một thiên kim giả không được lòng người.

Và một đại tiểu thư thật hoàn mỹ không tì vết.

Tất cả mọi người đều sẽ chọn tôi.

Năm năm tuổi, tôi làm một chuyện.

Nhân lúc Cố Uyển Thanh đang ngủ trưa.

Tôi ghé sát tai nó, khẽ nói một câu.

“Em gái, bất kể xảy ra chuyện gì, em vẫn luôn là nhị tiểu thư nhà họ Cố.”

“Không ai có thể cướp đi thân phận này của em.”

Nó mơ mơ màng màng mở mắt.

“Chị đang nói gì vậy?”

Tôi cười, kéo chăn đắp lại cho nó.

“Không có gì.”

“Em chỉ cần nhớ câu đó là được.”

Hạt giống.

Phải được gieo từ khi còn nhỏ.

Thời gian thoáng cái đã trôi qua.

Tôi bảy tuổi.

Cố Uyển Thanh năm tuổi.

Cả nhà cùng đi dự tiệc mừng thọ của ông nội, họ hàng đều có mặt.

Trong bữa tiệc, anh họ bên nhà chú hai lấy ảnh của tôi và Cố Uyển Thanh ra so sánh.

“Bác cả, con gái lớn nhà bác đúng là giống bác như đúc.”

“Nhưng cô con gái nhỏ này…”

Anh ta chỉ vào ảnh của Cố Uyển Thanh, muốn nói lại thôi.

“Ngũ quan cũng chẳng giống bác gái nhỉ.”

Cả bàn tiệc yên lặng hai giây.

Cố Uyển Thanh đứng bên cạnh mẹ, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.

“Anh nói bậy!”

“Em chính là con gái của ba mẹ!”

Nó chộp lấy ly nước cam trên bàn, hất thẳng lên mặt anh họ.

“Anh còn nói nữa em đánh anh đấy!”

Hiện trường lập tức hỗn loạn.

Anh họ bị hắt đầy mặt nước cam.

Áo sơ mi cũng ướt sũng.

Sắc mặt lúc xanh lúc trắng.

Mẹ tức giận kéo Cố Uyển Thanh sang một bên giáo huấn.

Ba vội vàng đưa khăn giấy cho anh họ rồi liên tục xin lỗi.

Tôi đứng trong góc.

Lặng lẽ không nói gì.

Ông nội đứng ra giảng hòa.

“Uyển Thanh sinh ra ở bệnh viện, chính mắt tôi nhìn thấy.”

“Người một nhà cả, đừng đoán mò.”

Sau khi sóng gió lắng xuống.

Cố Uyển Thanh co ro trong góc khóc thút thít.

Tôi đi tới, ngồi xổm xuống rồi nắm lấy tay nó.

“Em gái, đừng nghe bọn họ nói linh tinh.”

“Em mãi mãi là nhị tiểu thư nhà họ Cố.”

“Cho dù có người muốn cướp, em cũng phải liều mạng giữ lấy, biết chưa?”

Nó gật đầu.

Ôm lấy cổ tôi khóc càng dữ dội hơn.

“Chị ơi, chỉ có chị là đối xử tốt với em nhất.”

Tôi vỗ nhẹ lưng nó.

Biểu cảm vẫn dịu dàng như cũ.

Nhưng trong lòng lại nghĩ:

Khóc đi.

Cứ khóc thật nhiều vào.

Khóc xong, em sẽ càng dựa dẫm vào tôi hơn.

Dựa dẫm đến ngày không thể rời xa tôi.

Khi đó, em chỉ có thể bước tiếp trên con đường mà tôi đã thiết kế sẵn.

Sau bữa tiệc mừng thọ đó.

Cố Uyển Thanh bỗng trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều.

Nó không còn động chút là đập phá làm loạn nữa.

Thay vào đó, nó bắt đầu bắt chước tôi.

Tôi học quốc họa, nó cũng đòi học.

Tôi luyện cờ vây, nó cũng quấn lấy giáo viên đòi dạy mình.

Nhưng thứ gọi là gen di truyền.

Không phải cứ cố gắng là có thể bù đắp được.

Bức mẫu đơn công bút tôi vẽ được giáo viên mang đi dự thi.

Còn nó ngay cả tô đều cánh hoa cũng không làm nổi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...