Trùng Sinh Không Cứu Ai
Chương 3
Tôi chơi cờ vây có thể thắng kỳ thủ nghiệp dư tam đẳng ở khu dân cư bên cạnh.
Nó thì ngay cả tính quân ăn cũng không rõ.
Khoảng cách càng lớn.
Nó càng thất vọng.
Cũng càng phụ thuộc vào tôi hơn.
“Chị ơi, có phải em rất ngốc không?”
“Em không ngốc.”
“Chỉ là còn nhỏ thôi, từ từ rồi sẽ tốt hơn.”
“Thật sao?”
“Thật.”
“Em có ưu điểm của riêng mình, không cần chuyện gì cũng so sánh với chị.”
Nghe tôi nói vậy, con bé sẽ vui vẻ được một thời gian.
Cho đến lần tiếp theo bị người khác đem ra so sánh rồi đả kích.
Cứ thế lặp đi lặp lại.
Năm tôi tám tuổi, tôi giành được giải vàng cuộc thi quốc họa thiếu nhi toàn thành phố.
Năm chín tuổi, cờ vây của tôi thăng lên nghiệp dư tứ đẳng.
Hai chuyện này khiến ông nội vui đến mức mở tiệc liên tiếp ba ngày.
“Nhà họ Cố chúng ta cuối cùng cũng có một mầm non văn võ song toàn rồi!”
Để khen thưởng, ông nội quyết định làm hai việc.
Thứ nhất, lập một quỹ tín thác đứng tên tôi, bên trong có ba mươi triệu tệ.
Thứ hai, sang tên cho tôi một căn hộ hai trăm mét vuông nhìn ra sông ở trung tâm thành phố.
Khi đó tôi mới chín tuổi.
Tài sản đứng tên đã vượt xa phần lớn người trưởng thành.
Sau khi biết chuyện, Cố Uyển Thanh khóc suốt một đêm trong phòng.
Sáng hôm sau, mắt đỏ hoe chạy tới tìm tôi.
“Chị ơi, có phải ông nội không thích em không?”
“Sao lại thế được.”
“Chỉ là ông nội cảm thấy em còn nhỏ thôi.”
“Đợi sau này em lớn hơn, thi được thành tích tốt, ông nội cũng sẽ thưởng cho em.”
Con bé lau nước mắt.
“Vậy em cũng muốn học quốc họa!”
“Em cũng muốn tham gia thi đấu!”
Tôi mỉm cười gật đầu.
Cứ học đi.
Đến cuối cùng em sẽ phát hiện.
Dù có cố gắng thế nào, em cũng không thể đuổi kịp tôi.
Bởi vì em vốn không phải dòng máu của nhà họ Cố.
…
Nhưng tôi không phát hiện ra điều gì bất thường.
Có lẽ chỉ là cảm giác bất an của tuổi dậy thì đang tác quái.
Dù sao những lời bàn tán kiểu “không giống cha mẹ” cũng chưa từng ngừng lại.
Con bé sợ hãi cũng là chuyện bình thường.
Tôi tạm thời thu hồi sự chú ý.
Chuyên tâm chuẩn bị cho kỳ thi vào cấp ba.
Mục tiêu của tôi là trường trung học trọng điểm số một toàn thành phố.
Hơn nữa còn phải đứng đầu để bước vào đó.
Mỗi một bước.
Tôi đều phải làm đến mức hoàn mỹ không chút sơ hở.
Rồi mọi thứ đột ngột bị phá vỡ.
Sáng hôm đó.
Xe của ba mẹ vừa dừng trước cổng nhà.
Tôi và Cố Uyển Thanh đang chuẩn bị lên xe tới trường.
Một bóng người bất ngờ lao ra từ phía sau bụi cây.
Đó là một cô bé gầy gò.
Mặc bộ đồng phục đã xù lông.
Tóc tai rối bù.
Trên mặt còn có một vết đỏ chưa tan.
Cô bé lao thẳng tới trước đầu xe, hai tay đè chặt lên nắp capo.
Sau đó mở miệng.
Dùng toàn bộ sức lực hét lớn.
“Cố Uyển Thanh là giả!”
“Cô ta hoàn toàn không phải con gái ruột của hai người!”
“Cháu mới phải!”
“Cháu mới là con gái của hai người!”
Cả nhà đều sững sờ tại chỗ.
Tôi ngồi ở ghế sau, xuyên qua kính chắn gió nhìn gương mặt ấy.
Khuôn mặt đó.
Giống hệt lần tôi nhìn thấy bốn năm trước trong bãi đỗ xe.
Chỉ là gầy hơn.
Gò má nhô cao hơn.
Vết đỏ trên mặt trông như vừa bị đánh.
Em gái ruột của tôi.
Trần Tiểu Ngư.
Cuối cùng cũng tìm tới cửa.
Mà Cố Uyển Thanh đang đứng bên cạnh tôi.
Sắc mặt đã trắng bệch không còn một giọt máu.
Ba là người đầu tiên xuống xe.
Ông bước rất nhanh tới trước mặt cô bé, nhíu mày đánh giá.
“Cháu là ai?”
“Ai bảo cháu tới đây?”
Trần Tiểu Ngư đứng trước xe.
Hai chân run rẩy.
Nhưng ánh mắt lại vô cùng bướng bỉnh.
“Cháu tên là Trần Tiểu Ngư.”
“Nhưng cháu không họ Trần.”
“Cháu họ Cố.”
“Mười lăm năm trước, bảo mẫu nhà hai người là Chu Tú Liên đã tráo cháu đi.”
“Bà ta đưa con gái mình vào nhà họ Cố.”
Cô bé chỉ vào Cố Uyển Thanh vẫn ngồi bất động trong xe.
“Cô ta.”
“Mới là con gái của bảo mẫu.”
Mẹ cũng bước xuống xe.
Biểu cảm trên mặt vô cùng phức tạp.
Bà nhìn chằm chằm khuôn mặt của Trần Tiểu Ngư suốt mười giây.
Sau đó quay đầu nhìn tôi một cái.
Tôi hiểu ánh mắt đó.
Bà đang so sánh.
So sánh mức độ giống nhau giữa cô bé kia và tôi.
Mà kết quả thì quá rõ ràng.
Tôi cũng xuống xe.
Nhưng không bước lên phía trước.
Chỉ đứng phía sau mẹ, nắm lấy tay Cố Uyển Thanh.
Bàn tay Cố Uyển Thanh lạnh như một khối sắt.
“Chị…”
Môi con bé run rẩy.
Tôi siết nhẹ tay nó, ra hiệu đừng lên tiếng.
Thái độ của ba rất lạnh lùng.
“Cô bé.”
“Ta không biết ai xúi giục cháu tới đây.”
“Nhưng chuyện của nhà họ Cố không phải ai cũng có thể tùy tiện nhúng tay vào.”
“Những điều cháu nói, có bằng chứng không?”
Rõ ràng Trần Tiểu Ngư không ngờ sẽ bị hỏi thẳng như vậy.
Cô bé ngẩn người.
Sau đó vội vàng lấy từ túi quần ra một tờ giấy nhăn nhúm.
“Đây là thư mẹ cháu… không đúng, là thư Chu Tú Liên viết cho Trần Đại Hải.”
“Trong đó viết rõ bà ta đã đánh tráo con gái ruột của hai người như thế nào, rồi đưa con gái mình vào thay.”
“Lúc say rượu bà ta đã tự mình nói với cháu.”
“Lá thư này là cháu lén lấy từ trong tủ của bà ta.”
Ba nhận lấy tờ giấy.
Lướt mắt đọc thật nhanh.
Mẹ cũng ghé lại xem cùng.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi.
Sắc mặt hai người đã thay đổi dữ dội.
Còn tôi đứng phía sau.
Bình tĩnh quan sát tất cả.
Tôi đã sớm biết sẽ có ngày này.
Chỉ không ngờ nó đến nhanh như vậy.
Cũng không ngờ Trần Tiểu Ngư lại mang theo bằng chứng.
Tay mẹ bắt đầu run lên.
Bà ngẩng đầu nhìn khuôn mặt của Trần Tiểu Ngư.
Rồi lại quay sang nhìn Cố Uyển Thanh trong xe.
“Chuyện này…”
“Không thể nào.”
“Ông xã, anh nói chuyện này không thể nào đúng không?”
Ba không trả lời.
Ông gấp lá thư lại bỏ vào túi.
“Vào nhà rồi nói.”
Giọng điệu không còn sự lạnh lùng cứng rắn như lúc trước.
Thay vào đó là cảm giác căng thẳng bị đè nén.
Trần Tiểu Ngư được dẫn vào phòng khách nhà họ Cố.
Khoảnh khắc bước qua cửa.
Dáng vẻ ngó nghiêng khắp nơi của cô bé khiến tôi nhớ tới một con mèo hoang lần đầu tiên bước vào căn phòng ấm áp.
Rụt rè.
Căng thẳng.
Nhưng lại tham lam nhìn ngắm từng món đồ.
Cô bé đang nhìn căn nhà vốn dĩ thuộc về mình.
Tôi kéo Cố Uyển Thanh ngồi xuống ghế sofa.
Khẽ nói một câu.
“Đừng sợ.”
“Có chị ở đây.”
Cố Uyển Thanh gật đầu.
Nhưng cả người như đã bị rút sạch sức lực.
Ba bảo quản gia rót một cốc nước đặt trước mặt Trần Tiểu Ngư.
“Nói từ đầu đi.”
Trần Tiểu Ngư ôm cốc nước.
Bắt đầu kể về cuộc sống những năm qua.
Trước ba tuổi.
Chu Tú Liên đối xử với cô bé còn tạm được.
Về sau Trần Đại Hải cờ bạc nợ nần.
Gia đình nghèo đến mức không có nổi cái ăn.
Chu Tú Liên lại sinh thêm một cậu con trai.
Có con trai ruột rồi.
Trần Tiểu Ngư trở thành người thừa thãi.
Ăn cơm thừa.
Mặc quần áo cũ.
Đọc tiếp: Chương 4 →