Tú Cầu Ngàn Cân

Chương 1



Vào ngày ném tú cầu kén rể, ta đã lén tráo tú cầu thành một cối xay bằng đá nặng cả ngàn cân.

Phụ mẫu nơm nớp lo sợ ta gây ra án mạng, nhưng ta dõng dạc thề độc với hai người: Kẻ nào đỡ được thứ này, kẻ đó chính là phu quân của con, tuyệt không nuốt lời!

Bởi vì ta biết rõ, trong đám người vây xem dưới kia có Quý phi và Hoàng đế. Bọn họ đang đánh cược, mà ván cược ấy, chính là ta.

Kiếp trước, ta bị bọn họ ép gả cho tên ăn mày xấu xí nhất kinh thành. Đêm đêm bị hắn lột sạch y phục treo lên rường cột, dùng roi da quất đánh đến chết đi sống lại.

Hắn siết cổ phụ thân ta, hạ độc mẫu thân ta, rồi nhốt ta vào lồng sắt đưa đến thanh lâu, mặc cho vô số khách làng chơi chà đạp ta đến chết.

Mà khi đó, Hoàng đế ôm ấp Quý phi ngồi trên đài cao, vừa nghe tiếng ta kêu gào thảm thiết xin tha, vừa uống rượu mua vui.

Trước lúc lâm chung, ta chỉ nhìn thấy ánh mắt cợt nhả đầy ác ý của Quý phi, cùng với lời bỡn cợt bâng quơ của ả:

“Bệ hạ, ngài xem ả ta giống hệt một con chó kìa!”

Chớp mắt mở ra, ta lại trở về đúng ngày ném tú cầu kén rể.

Phụ mẫu đứng sau lưng ta, nước mắt tuôn rơi, nắm chặt lấy tay ta:

“Cẩn Nhan, phụ mẫu không cầu con đại phú đại quý, chỉ mong con chọn được một nhà tử tế, cả đời bình an suôn sẻ!”

Ta thoáng hoảng hốt, ngay giây tiếp theo liền ôm chặt lấy hai người.

Ký ức bi thảm về cái chết của phụ mẫu kiếp trước vẫn còn hiển hiện ngay trước mắt, mà giờ đây, họ vẫn đang bình an vô sự.

Trọng sinh một đời, ta thề phải bảo vệ người nhà khỏi kết cục bi thảm, tuyệt đối không giẫm lên vết xe đổ!

Dưới lầu người đông nghìn nghịt, không thiếu những khiêm khiêm công tử ôn nhuận như ngọc hay thanh niên tài tuấn. Họ đều là những nam tử nhà lành được phụ mẫu ta tuyển chọn kỹ càng, dù ta có ném trúng ai thì cũng xem như một mối lương duyên.

Nhưng ánh mắt ta lướt qua bọn họ, chỉ một cái liếc mắt đã khóa chặt vào Thẩm Mộ Uyển đang nữ phẫn nam trang trong đám đông.

Kiếp trước, Quý phi Thẩm Mộ Uyển và Hoàng đế Bùi Luân vi hành, nhìn thấy ta ném tú cầu kén rể liền nổi thú vui đùa cợt. Bọn họ tìm tên ăn mày bẩn thỉu xấu xí nhất thành, thiết kế để hắn bắt được tú cầu, sau đó lượng rõ thân phận uy hiếp phụ mẫu ta, ép gả ta cho cái lão già còn lớn tuổi hơn cả phụ thân ta.

Bọn họ lấy ta ra cá cược, muốn xem ta sẽ dùng một dải lụa trắng thắt cổ tự vẫn, hay sẽ gả cho tên ăn mày kia để cẩu thả sống qua ngày.

Tên ăn mày kia một đêm đổi đời, nhưng bản tính thối nát không đổi, chẳng những đêm đêm lưu liên chốn hoa nhai liễu hạng, còn ép ta phải cùng những nữ nhân thanh lâu kia hầu hạ hắn.

Hoàng đế và Quý phi biết chuyện giống như nghe được chuyện vui, cười đến vô cùng sảng khoái.

Đối với họ, định đoạt vận mệnh cả nhà một viên quan thất phẩm nhỏ bé, chẳng qua chỉ là một câu nói.

Nhưng ta không cam tâm!

Chỉ vì một phút nổi hứng, có thể coi con người như thứ đồ chơi trong lòng bàn tay để chà đạp sao?

Ta muốn Quý phi và tên bạo quân đó, đều phải trả giá!

Thẩm Mộ Uyển khoác bạch y mỉm cười nhìn ta, dáng vẻ nghiễm nhiên là một phiên phiên công tử. Nhưng ta lại nhìn thấu sự ác độc tột cùng trong ánh mắt ả.

Ả ghé sát tai Bùi Luân – kẻ đang mặc áo choàng hồ cừu đen – nói nhỏ vài câu, trên môi Bùi Luân lập tức hiện lên một nụ cười nhạt.

Ta cười lạnh, sai hạ nhân bê tới một cối xay đá nặng tới ngàn cân.

Phụ mẫu không hiểu ý ta, ta liền tự tay khiêng chiếc cối đá ngàn cân đó, từ trên lầu hoa ném thẳng xuống.

Tất cả mọi người đều khiếp sợ đến ngây người, những thanh niên tài tuấn lúc trước còn đang vươn cổ ngóng trông, giờ từng tên chạy còn nhanh hơn thỏ.

Cối đá rơi ầm xuống đất, dưới lầu truyền đến một tiếng hét thảm thiết.

Tên ăn mày kia bị cối đá đập nát bét đôi chân.

Những người khác đều đã chạy xa, chỉ có lão già này nghe theo sự an bài của Thẩm Mộ Uyển vẫn đứng lỳ dưới lầu đợi sung rụng.

Kiếp trước, ta vừa ném tú cầu ra liền bị ám vệ của Thẩm Mộ Uyển dùng đá bắn trúng, rơi chuẩn xác vào tay tên ăn mày. Ngay sau đó ả và Hoàng đế sáng tỏ thân phận, lấy cớ “Thiên tử làm chứng, không thể khi quân”, ép ta phải đồng ý hôn sự này.

Lần này, ám vệ vừa ném đá ra liền bị cối đá nặng nề đánh bật lại, vô tình xẹt qua làm rạch một đường trên mặt Thẩm Mộ Uyển.

Ả là Quý phi được sủng ái nhất hậu cung, đối với dung nhan cực kỳ để tâm. Bị thương ở mặt, ả tuyệt đối không chịu để yên. Ả tức tối bưng mặt, chỉ thẳng vào ta phá miệng mắng chửi:

“Thanh thiên bạch nhật dám đương phố đả thương người! Tiêu gia các ngươi quả thật không coi vương pháp ra gì!”

Nhưng khóe miệng ta lại nhếch lên một nụ cười.

Tên ăn mày vốn thân phận thấp hèn, chỉ cần cắn răng bám chặt nói đây là sự cố ngoài ý muốn, theo luật pháp thì cùng lắm là đền tiền cho xong chuyện.

Huống hồ phụ thân ta đã sớm truyền tin ra ngoài, chỉ có con nhà lành mới được tham gia kén rể; tên ăn mày này tự nhiên xuất hiện ở đây, bất cứ ai cũng sẽ thấy hắn có mưu đồ khác.

Quả nhiên, đám đông có mặt không mảy may thương xót tên ăn mày, ngược lại còn mắng hắn cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, bị đập gãy chân là đáng đời.

Sắc mặt Thẩm Mộ Uyển bằng mắt thường cũng thấy tối sầm lại. Ả đường đường là Quý phi, đi đến đâu cũng được chúng tinh củng nguyệt, bao giờ mới phải chịu cái thiệt thòi này.

Nhưng Bùi Luân đứng bên cạnh vẫn cứ mây bay gió thoảng. Đối với hắn, đây chẳng qua chỉ là một ván cược tiêu khiển, tên ăn mày kia sống hay chết thì liên quan gì đến hắn.

Ta biết bọn họ đang vi hành, trước mặt bao người không tiện phát tác; nhưng khi hồi cung, bọn họ thế nào cũng nghĩ ra độc kế tàn nhẫn hơn để đối phó ta.

Vì vậy, ta phải châm thêm một mồi lửa.

Giây tiếp theo, ta cầm lấy quả tú cầu thật giấu phía sau, nhẹ nhàng ném xuống, không lệch một ly rơi trúng ngay đầu Bùi Luân.

Bùi Luân ôm lấy quả tú cầu rơi vào tay, biểu cảm ngẩn ra.

Mà Thẩm Mộ Uyển đứng bên cạnh phẫn nộ đến cực điểm, giằng lấy tú cầu ném xuống đất giẫm nát bét.

“Không tính! Cái này không tính!”

Ả khoác tay Bùi Luân định quay người bỏ đi.

Nhưng phụ mẫu ta đã vội vàng chạy xuống lầu, kéo chặt lấy ống tay áo của Bùi Luân:

“Hiền tế, sao lại đi vội vàng như vậy!”

Thẩm Mộ Uyển gân xanh nổi đầy trán, hung hăng nghiến răng với phụ mẫu ta:

“Hai lão già không biết sống chết, còn dám lôi thôi, cẩn thận ta chặt đứt tay các ngươi!”

Đám đông vây quanh thấy ả ra vẻ như vậy liền nhao nhao chỉ trích:

“Vị công tử này thật không biết đạo lý! Dù người ta không chọn trúng ngươi, ngươi cũng đừng nên tức tối thẹn quá hóa giận như vậy chứ!”

“Đúng thế! Thà phá mười ngôi miếu, không phá một mối duyên. Phá hoại nhân duyên của người khác, sẽ gặp xui xẻo lớn đấy!”

Ta trên lầu nghe rất rõ ràng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.

Ta không chỉ muốn ả xui xẻo, ta còn muốn ả phải đền mạng!

Phụ thân ta chỉ là quan thất phẩm, nào từng nhìn thấy Hoàng đế cửu ngũ chí tôn, chỉ cảm thấy không thể để vuột mất người con rể nhân tài bực này, thế là nắm gắt gao lấy ống tay áo Bùi Luân không buông.

Bùi Luân sinh ra mày kiếm mắt sáng, khí chất tôn quý, chỉ đứng đó thôi đã áp đảo toàn bộ đám thanh niên tài tuấn có mặt.

Phụ thân nắm áo hắn cất lời:

“Vị công tử này, nếu tú cầu của tiểu nữ đã rơi trúng đầu ngươi, theo quy củ thì nên chiêu ngươi làm rể. Không biết ý công tử thế nào?”

Bùi Luân sa sầm mặt mũi, nhìn là biết sắp sửa phát tác.

Phụ thân chỉ muốn tìm cho ta một gia đình tốt, một phu quân đối xử tử tế, để ta có thể bình an qua trọn một đời. Ông đâu biết rằng, kẻ trước mắt chính là Thiên tử ngự trên điện ngọc, là tên bạo quân chỉ cần búng tay cũng khiến Tiêu gia nhà tan cửa nát.

Đúng thời khắc mấu chốt, ta khoác hỉ phục đỏ thắm uyển chuyển bước tới, lấy tay áo che nửa mặt hành lễ với Bùi Luân:

“Công tử đã nhận tú cầu, chính là phu quân của ta. Lẽ nào lang quân chê bai thiếp thân dung mạo xấu xí?”

Khoảnh khắc nhìn rõ dung mạo ta, trong mắt Bùi Luân lóe lên một tia kinh ngạc.

Phụ mẫu ta năm xưa từng là tài tử giai nhân nức tiếng một thời, di truyền cho ta một nhan sắc trời sinh tuyệt diễm. Đôi mắt đa tình êm đềm như nước, một cái nhăn mày một nụ cười đều khiến vô số nam tử phải dừng bước.

Kiếp trước, lúc ta bị ấn đầu bái đường với tên lão ăn mày, Bùi Luân nhìn rõ mặt ta, trên mặt cũng rõ ràng xẹt qua một tia hối hận.

Vậy nên lần này, ta phải tiên phát chế nhân.

Thẩm Mộ Uyển nắm chặt nắm đấm, ánh mắt nhìn ta hận không thể thiên đao vạn quả. Ả là Quý phi độc sủng, ngay cả Hoàng hậu cũng không dám tranh với ả; nay ta chỉ là con gái của một viên tiểu lại, lại dám đánh chủ ý lên Hoàng đế, cục tức này ả sao nhịn nổi.

Ả sải bước tiến lên vung tay, một cái tát giáng xuống vang dội.

Ta không né không tránh, mặc cho cái tát này rơi xuống mặt mình.

Ả sững sờ tại chỗ, rõ ràng không ngờ ta lại bất động.

Ta che má, khóe mắt rưng rưng lệ quang, dáng vẻ điềm đạm đáng thương.

Con gái ngay trước mắt bị người ta tát, phụ mẫu ta tự nhiên không chịu để yên. Phụ thân tiến lên bắt lấy tay Thẩm Mộ Uyển, phẫn nộ chất vấn:

“Hôm nay là ngày vui gả nữ nhi của ta, ngươi lại dám ra tay đánh người? Dù có náo lên phủ Tri phủ, ta cũng phải đòi lại công đạo cho nữ nhi!”

Thẩm Mộ Uyển cười càn rỡ, đẩy mạnh phụ thân ngã nhào xuống đất:

“Tri phủ? Hỏi hắn xem có mấy lá gan, dám trị tội ta?”

Ả bước tới cao ngạo từ trên nhìn xuống, nhổ một bãi nước bọt xuống đất:

“Ngươi cũng được coi là tiểu thư quan gia, lại không biết liêm sỉ như thế, vội vã khát khao muốn đàn ông thế cơ à?”

Phụ thân tức đến đỏ lựng cả mặt, ôm ngực thở không ra hơi; ta ôm lấy cha quệt nước mắt, giọt lệ vương trên sườn mặt càng tăng thêm mấy phần thê mỹ.

Dáng vẻ ngã kiến do liên (thấy mà thương) này, càng dễ kích thích dục vọng bảo vệ của người khác.

Quả nhiên, dân chúng vây quanh thấy Thẩm Mộ Uyển phách lối như vậy, nhao nhao căm phẫn bất bình, chắn trước mặt phụ thân ta:

“Ngươi thật không nói đạo lý! Hôm nay bọn ta đều là người làm chứng, nhất định phải đưa ngươi lên quan phủ hỏi tội!”

Bùi Luân lộ rõ vẻ không vui, hiển nhiên bất mãn với hành động phô trương của Thẩm Mộ Uyển. Bọn họ đang vi hành, bên cạnh không mang nhiều ám vệ, chưa đến vạn bất đắc dĩ, Bùi Luân không muốn bại lộ thân phận.

Nhưng Thẩm Mộ Uyển ngày thường trong cung kiêu ngạo đã quen, hoàn toàn không phát giác ra sắc mặt ngày càng tối tăm của Bùi Luân, vẫn còn lải nhải không ngừng tuôn ra những lời thô tục, càng kích động thêm sự phẫn nộ của dân chúng.

Và đây, chính là hiệu quả ta mong muốn.

Quả nhiên, Bùi Luân ba bước gộp làm hai, xông thẳng đến nắm lấy tay áo Thẩm Mộ Uyển, ngay sau đó giáng một cái tát thật mạnh lên mặt ả.

“Đủ rồi! Còn chê chưa đủ mất mặt sao?!”

Thẩm Mộ Uyển như quả cà tím héo rũ xì hơi, khó tin ôm lấy mặt, hiển nhiên không ngờ Bùi Luân lại vì một dân nữ như ta mà đánh ả.

Nhưng cái tát đó dùng lực quá mạnh, lại đánh rơi cả trâm cài tóc của ả xuống đất, mái tóc dài như thác đổ tung ra, lộ rõ dung mạo nữ nhi.

Đám đông đưa mắt nhìn nhau:

“Sao lại là nữ nhân?”

Sắc mặt Bùi Luân biến đổi, nắm lấy tay Thẩm Mộ Uyển định rời đi;

Nhưng ta sao có thể bỏ lỡ cơ hội này, lập tức tiến lên kéo chặt lấy tay áo hắn:

“Lang quân đây là muốn đi đâu? Lẽ nào thật sự chê thiếp thân dung mạo xấu xí sao?”

Mấy tiểu đồng lắm chuyện thấy vậy, lập tức chặn đường Bùi Luân:

“Đúng đấy, hôm nay không cho một lời giải thích, ai cũng đừng hòng đi!”

Bùi Luân siết chặt nắm đấm, hung hăng trừng mắt liếc Thẩm Mộ Uyển;

Nếu không phải do ả mồm mép lải nhải, sao lại rơi vào cảnh khốn đốn như thế này!

Đúng lúc này, vòng ngoài đám đông truyền đến tiếng động:

“Tri phủ đại nhân giá lâm!”

Đám đông dạt ra một lối, Tri phủ đại nhân dẫn theo thị vệ đi tới:

“Nghe nói có người đến sinh sự trong ngày vui gả nữ nhi của Tiêu đại nhân, bản quan đặc biệt đến xem thử.”

Dân chúng căm phẫn, thi nhau chỉ tay về phía Bùi Luân và Thẩm Mộ Uyển:

“Chính là bọn chúng! Không những gây rối trong ngày đại hỷ, còn động thủ đánh người!”

Tri phủ chỉ lơ đãng liếc nhìn một cái, nháy mắt đã sợ hãi rớt mất nửa cái hồn, quỳ rạp xuống đất:

“Hạ quan không biết Hoàng thượng và Quý phi nương nương giá lâm, xin Hoàng thượng thứ tội!”

Đám đông kinh ngạc nhìn nhau, ngay sau đó quỳ rạp xuống như ngả rạ.

Thẩm Mộ Uyển đang ôm cục tức, liền thuận thế trút hết lên đầu Tri phủ:

“Mù cái mắt chó của ngươi rồi! Bản cung thấy cái mũ ô sa của ngươi đội lâu quá, muốn tháo xuống cho mát mẻ phải không?!”

Tri phủ quỳ trên đất run lẩy bẩy, Thẩm Mộ Uyển lập tức hung ác trừng mắt nhìn ta:

“Tiện phụ này đại nghịch bất đạo, tống cổ cả nhà ả vào Thiên lao cho bản cung!”

Mấy tên quan binh lập tức tiến lên, trái phải khống chế lấy ta.

Dân chúng vây quanh đều hít một ngụm khí lạnh: Thiên lao là nơi thập tử vô sinh, người vào đó nhẹ thì bị đánh đến da tróc thịt bong, nặng thì bị hành hạ đến chết.

Mẫu thân sợ hãi đến mềm nhũn người, phụ thân cũng dập đầu như giã tỏi, cầu xin Thẩm Mộ Uyển nương tay;

Chỉ có ta là không nói một lời, chỉ điềm đạm đáng thương đưa mắt nhìn Bùi Luân.

Cục diện lúc này, chỉ có hắn mới có thể bảo vệ Tiêu gia khỏi tay Thẩm Mộ Uyển;

Mà sở dĩ ta có tự tin, là bởi vì ánh mắt nóng rực mãnh liệt của hắn đang ghim chặt trên người ta, và ta tin chắc hắn sẽ không làm ra chuyện ngu xuẩn gây tổn hại đến uy nghiêm hoàng thất trước bàn dân thiên hạ.

Thẩm Mộ Uyển vẫn còn chửi bới không ngớt, hoàn toàn không để ý sắc mặt Bùi Luân phía sau đã ngày càng âm trầm:

“Đám điêu dân gây chuyện các ngươi, một tên cũng không chạy thoát!”

Giây tiếp theo, một tiếng tát tai lanh lảnh vang lên:

“Ngậm miệng lại cho trẫm!”

Sắc mặt hắn âm trầm đến đáng sợ, rõ ràng là đã thực sự nổi giận.

Hốc mắt Thẩm Mộ Uyển nháy mắt đỏ ửng lên, bày ra dáng vẻ ấm ức, nhưng cũng đành ngoan ngoãn lui ra sau lưng Bùi Luân.

Bùi Luân chậm rãi bước đến trước mặt ta, cúi người dùng tay bóp lấy cằm ta, nhẹ nhàng cất lời:

“Không ngờ nơi nhỏ bé này, lại có nữ tử dung mạo tuyệt sắc bực này. Nàng tên là gì?”

Ta ngước mắt lên, trong mắt ánh lên lệ quang, mái tóc có chút rối bời, dáng vẻ nhu nhược khiến người thương tiếc:

“Hồi bẩm Bệ hạ, dân nữ Tiêu Cẩn Nhan.”

Hắn bật cười một tiếng, ôm lấy vòng eo ta rồi bế bổng ta lên:

“Quân vô hí ngôn, trẫm đã nhận quả tú cầu này, chính là thiên ý đã định.”

Khuôn mặt diễm lệ của Thẩm Mộ Uyển vì phẫn nộ mà vặn vẹo cực độ, rõ ràng không ngờ cục diện lại thành ra thế này.

Còn ta ở trong lòng thầm cười lạnh:

Trò hay vẫn còn ở phía sau.

***

Bùi Luân phong ta làm Cẩn Phi, một phẩm cấp không cao cũng chẳng thấp, nhưng đối với một phi tử xuất thân dân gian không có gia thế chống lưng như ta, đã là một ân sủng đặc biệt.

Phụ mẫu lo lắng cho ta, gửi thư vào dặn dò chốn thâm cung lòng người hiểm ác, vạn sự phải lấy cẩn thận làm đầu.

Trong lòng ta dâng lên một dòng nước ấm:

Phụ mẫu không bận tâm ta gả cho bá tánh tầm thường hay bậc đế vương chốn thâm cung, họ chỉ quan tâm ta sống có tốt hay không.

Càng cảm nhận được tình yêu thương của họ, ta lại càng nhớ đến nỗi đau thấu xương khi phụ mẫu chết thảm ở kiếp trước, ngọn lửa phục thù trong lòng càng bốc cháy dữ dội.

Nhưng Thẩm Mộ Uyển hiển nhiên không cam tâm bỏ qua.

Chương tiếp
Loading...