Tú Cầu Ngàn Cân
Chương 2
Ả vốn định lấy ta ra làm trò tiêu khiển, không ngờ lại tự tay đưa ta lên long sàng của Bùi Luân.
Thêm vào đó, việc ả bị Bùi Luân giáo huấn trước mặt bá tánh cũng bị ả tính hết lên đầu ta, sự hận thù dành cho ta lại càng sâu đậm.
Vừa tiến cung, ả đã định ra oai phủ đầu với ta.
Hôm đó Thẩm Mộ Uyển vận y phục lộng lẫy dẫn cung nữ đến cung của ta, vừa bước qua cửa đã không chút khách khí ngồi lên vị trí chủ vị uống trà, rồi cất giọng chế giễu:
“Quả không hổ là dã nha đầu xuất thân từ dân gian, đến cả lễ nghĩa quy củ cơ bản cũng không hiểu!”
Ả hừ lạnh một tiếng, đặt mạnh chén trà xuống bàn:
“Bản cung vị phân cao hơn ngươi, ngươi nhập cung bao ngày, cũng không biết đường đến cung của bản cung thỉnh an sao?”
Ta bất động thanh sắc nhếch môi tạo thành một nụ cười, cung cung kính kính hành lễ với ả:
“Quý phi tỷ tỷ hiểu lầm rồi, thần thiếp quả thực có nỗi khổ tâm.”
“Bệ hạ những ngày qua đêm đêm lưu túc ở cung thần thiếp, mỗi lần dằn vặt đều hết nửa ngày trời. Thần thiếp thân thể yếu ớt, ròng rã nửa tháng không xuống khỏi giường được, mấy hôm nay mới thấy khỏe hơn, đang định đi thỉnh an tỷ tỷ đây!”
Ta thấy gân xanh nổi trên tay Thẩm Mộ Uyển, sắc mặt vặn vẹo phẫn nộ tột cùng.
Câu nói này kín kẽ không một kẽ hở, nhưng từng chữ đều như đang xát muối vào vết thương của ả.
Ả vốn là phi tử được sủng ái nhất hậu cung, nhưng ta vừa vào cung đã cướp đi ngàn vạn ân sủng vốn thuộc về ả, khiến ả hận đến ngứa răng.
“Tiện nhân!”
Ả giơ tay định đánh, nhưng ta lại cười lạnh một tiếng, bắt gọn lấy cổ tay ả.
Ả trừng mắt nhìn ta, giống như giữa ban ngày gặp quỷ, bị ta từng bước dồn vào góc tường:
“Tỷ tỷ xem này, một khuôn mặt xinh đẹp dường này, nếu đánh hỏng rồi, Bệ hạ sẽ xót xa biết bao?”
“Ngươi chắc cũng không muốn lúc Bệ hạ đến cung của ta, lại để dã nha đầu này nói mấy lời không hay về tỷ tỷ chứ?”
Ta cười lạnh hất tay ả ra, nhẹ nhàng ngồi xuống tháp nhàn nhã phẩm trà;
Tóc mai Thẩm Mộ Uyển có chút rối, trông vô cùng nhếch nhác.
Ả căm phẫn lườm ta, tay nắm chặt thành quyền, nhưng sau đó lại bật cười lạnh lẽo:
“Ngươi tưởng nay đắc được ân sủng của Bệ hạ là có thể kê cao gối mà ngủ? Ta nói cho ngươi biết, lúc đắc thế xuân phong đắc ý bao nhiêu, lúc thất thế sẽ bi thảm bấy nhiêu!”
“Cứ đi nghe ngóng xem những phi tần từng tranh sủng với bản cung trước đây đều có kết cục gì đi!”
Ả đập nát chén trà trong tay rồi nghênh ngang bỏ đi, mảnh vỡ văng tung tóe khắp sàn, nước trà nóng cũng bắn lên người ta.
Ta nhìn những mảnh sứ vỡ trên mặt đất, trong đầu chợt lóe lên một kế hoạch, khóe môi cũng nhếch lên một độ cong:
Ả làm sao biết được, kẻ thất thế sẽ không phải là chính ả cơ chứ?
Đêm đó, Bùi Luân đẩy cửa phòng ta, nhìn thấy ta đang lấy cao dưỡng nhan bôi lên vết thương trên mặt, sắc mặt nháy mắt trở nên giận dữ.
Bùi Luân làm sao biết được, vết thương này là do tự tay ta dùng mảnh sứ vỡ rạch ra, chỉ vì cố ý để hắn nhìn thấy.
Hắn nắm chặt tay ta, sự tức giận trong mắt bộc lộ rõ ràng:
“Kẻ nào làm?!”
Ta thừa biết hắn đón ta vào cung, chính là vì nhìn trúng nhan sắc này;
Bây giờ đang lúc hắn tình ý nồng đậm với ta, nếu thấy có kẻ rạch nát khuôn mặt ta, thế nào cũng rồng phẫn nộ.
Và việc ta cần làm, là dẫn dắt cơn thịnh nộ của hắn nhắm đúng chỗ.
Nhìn sắc mặt tái xanh của Bùi Luân, đám cung nữ thái giám quỳ rạp dưới đất.
Còn ta khéo léo hạ rèm mi, bày ra vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi, rụt vai lại:
“Thần thiếp không cẩn thận, tự mình ngã, xin Bệ hạ trách phạt!”
Hắn nhìn dáng vẻ này của ta tự nhiên không tin, đưa tay rút thanh kiếm bên hông thị vệ:
“Trẫm hỏi lại lần cuối, không nói ra là ai làm, tất cả người trong cung này trẫm sẽ xử trảm từng tên một!”
Cung nhân run rẩy sợ hãi, một cung nữ đứng bên cạnh đúng lúc cất lời:
“Bệ hạ, sáng sớm nay Quý phi nương nương có đến đây.”
Ta thấy biểu cảm hắn sững lại, sau đó lông mày dần nhíu chặt.
Hắn coi ta là món đồ chơi yêu thích của mình, sao có thể dung nhẫn việc ta bị kẻ khác tùy ý chà đạp?
“Thì ra là ả tiện nhân đó!”
“Ả không coi trẫm ra gì nữa rồi sao?”
Bùi Luân vứt kiếm, nắm lấy tay ta sải bước dài ra khỏi cửa.
“Bãi giá Trường Tín cung!”
Khi đến Trường Tín cung, Thẩm Mộ Uyển đang ngồi trước gương trang điểm.
Ả còn tưởng Hoàng đế hồi tâm chuyển ý, bày ra vẻ kiều mị tươi cười đón chào; nhưng khi nhìn thấy ta đứng sau lưng Hoàng đế, nụ cười của ả lập tức cứng đờ trên mặt:
“Bệ hạ, đây là——”
Lời ả còn chưa nói hết, đã bị Bùi Luân giáng một cái tát mạnh lên mặt.
Cái tát này dùng lực cực mạnh, khuôn mặt xinh đẹp động lòng người của ả nháy mắt in hằn một dấu tay sưng đỏ, hốc mắt ả lập tức ửng hồng.
“Tiện phụ, có phải trẫm đã quá dung túng cho nàng, khiến nàng không nhận rõ bản thân là ai, dám ở chốn hậu cung này làm càn?”
“Phi tử do chính trẫm thân phong, đến lượt nàng giáo huấn từ bao giờ! Nếu nàng đã rạch mặt Cẩn Phi, trẫm cũng cho nàng nếm thử tư vị tương tự!”
Bùi Luân rút kiếm chĩa thẳng vào Quý phi.
Khóe miệng ta nhếch lên một nụ cười cực kỳ kín đáo, nhưng lại nhanh chóng quỳ xuống cầu xin Bùi Luân:
“Bệ hạ xin đừng làm khó Quý phi tỷ tỷ! Tỷ ấy cũng chỉ là vô tình thôi!”
Lùi một bước để tiến hai bước, càng củng cố vững chắc lỗi lầm của ả.
“Nếu Bệ hạ làm bị thương Quý phi tỷ tỷ, thần thiếp sau này e là không còn đất sống trong chốn hậu cung này nữa!”
Ta rơm rớm nước mắt, dáng vẻ tình chân ý thiết.
Lời này ngoài mặt là xin tha cho Quý phi, thực chất là ngấm ngầm chỉ ra Quý phi ngày sau nhất định sẽ báo thù ta;
Mà ta ra tay trước báo cáo chuyện này với Hoàng đế, sẽ khiến ả sau này hành sự cũng phải kiêng dè ba phần.
Thẩm Mộ Uyển oán hận nhìn ta, ánh mắt căm thù như muốn tràn ra ngoài.
Ả túm chặt vạt áo Hoàng đế:
“Bệ hạ đừng nghe tiện nhân này nói bậy! Là ả ta vu oan cho thần thiếp, thần thiếp không làm gì cả!”
Bùi Luân ghê tởm hất tay áo ra:
“Ý của Quý phi là, trẫm đã trách lầm nàng?”
Hắn là Hoàng đế cửu ngũ chí tôn, không ai dám nói hắn sai.
Thẩm Mộ Uyển cắn môi không dám hé răng, nước mắt lăn dài trên má, dáng vẻ oan ức quả thực khiến người ta phải xót xa.
Nhưng lúc này trước mặt Hoàng đế đang trong cơn thịnh nộ, mọi lời biện bạch của ả đều trở nên tái nhợt vô lực.
“Cẩn Phi trăm bề che chở cho nàng, nàng lại còn dám vu khống nàng ấy!”
“Nếu không nể mặt Cẩn Phi xin tha cho nàng, nàng tưởng trẫm còn tốn lời với nàng sao?”
Bùi Luân ra lệnh một tiếng, thị vệ lập tức lôi Thẩm Mộ Uyển xuống vả miệng, còn ta đứng sau lưng Bùi Luân khẽ cười với ả.
Kiếp trước, ả cũng từng đứng sau lưng Hoàng đế như vậy, mỉm cười nhìn ta bị lăng nhục đến thoi thóp trong lồng sắt.
Mà lần này, mọi thứ đã đảo ngược lại.
Mấy ma ma lớn tuổi đè Thẩm Mộ Uyển xuống, dùng thanh tre tẩm nước muối quất vào miệng ả, đánh đến mức khóe miệng rỉ máu.
Nước muối thấm vào vết thương, khiến cơn đau phóng đại gấp bội.
Ta lại được Bùi Luân ôm vào lòng, nhàn nhã uống trà, nhìn ả không ngừng kêu la thảm thiết.
Khuôn mặt kiều diễm từng khiến ả kiêu ngạo, giờ cũng bị đánh đến xanh tím từng mảng.
“Tiêu Cẩn Nhan——”
Ả đột ngột ngẩng mắt, cắn răng rặn ra mấy chữ, sự căm hận trong ánh mắt gần như không che giấu nổi.
Ta rụt rè ngước mắt, nép chặt vào lòng Bùi Luân.
Đối với ả, thứ khắc cốt ghi tâm nhất không phải là nỗi đau thể xác, mà là trơ mắt nhìn bản thân bị kẻ mình khinh thường giẫm đạp dưới gót chân.
Sự ghen ghét và thù hận ngập trời, gần như khiến ả phát điên.
Bùi Luân nắm tay ta xoay người rời đi, không thèm nhìn ả thêm một lần.
Thẩm Mộ Uyển có tâm cơ báo thù cực nặng, tuyệt đối sẽ không bỏ qua chuyện này, nhưng ta chẳng bận tâm.
Thứ ta muốn, chính là để ả trơ mắt nhìn bản thân bị dồn vào đường cùng.
Sáng sớm hôm sau, ta bưng thuốc mỡ gõ cửa Trường Tín cung.
Thẩm Mộ Uyển ngồi trước bàn trang điểm, đối diện tấm gương vuốt ve vết máu đã kết vảy mỏng trên mặt.
Cung nhân quỳ rạp dưới đất, mảnh sứ vỡ tung tóe khắp nơi, hiển nhiên ả vừa mới nổi trận lôi đình.
Ta chậm rãi bước đến, đặt hộp thuốc xuống cạnh tay ả.
“Thần thiếp xót xa vết thương trên mặt tỷ tỷ, đặc biệt đến Thái y viện xin Tuyết Cơ Cao mang tới cho tỷ.”
Ngọn lửa hận thù trong đáy mắt ả gần như muốn thiêu rụi ta;
“Tiêu Cẩn Nhan, ngươi bớt giả mù sa mưa ở đây đi!”
Nhưng ả càng phẫn nộ tức tối, trong lòng ta lại càng sảng khoái.
“Nếu tỷ tỷ không dùng, làm hỏng khuôn mặt dùng để dỗ Bệ hạ vui lòng này, người chịu khổ chính là tỷ đấy!”
Ta cúi người đặt hộp thuốc xuống, sau đó túm lấy tóc ả, ép ả nhìn vào tấm gương đồng trước mặt.
Hình bóng trong gương không còn nét yêu kiều rực rỡ lúc trước, so với nhan sắc tuyệt mỹ của ta lúc này tạo thành một sự đối lập gay gắt.
“Ngươi tự nhìn xem, Bệ hạ sẽ thích một kẻ trẻ trung xinh đẹp như ta, hay sẽ thích cái dạng như ngươi?”
Hơi thở của ả đột nhiên dồn dập, sắc mặt vì giận dữ mà đỏ bừng lên.
Nhưng ta không nóng không vội, ghé sát tai ả thì thầm.
“Kỳ thực thần thiếp phải cảm tạ tỷ tỷ. Nếu không nhờ vở kịch hay tỷ thiết kế ngày đó, ta cả đời này cũng chỉ là một dân nữ, sao có thể âm sai dương thác tiến cung, trèo lên long sàng của Hoàng đế được?”
Thẩm Mộ Uyển nắm chặt nắm đấm, đốt ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch.
“Cho nên tỷ xem, nhân quả trên đời này, quả thật vi diệu khó lường.”
Ả phẫn nộ giơ tay lên, nhưng ta đứng yên tại chỗ, không hề có ý định né tránh.
Chuyện hôm trước đã khiến Bùi Luân thập phần không vui, cái tát này của ả nếu dám giáng xuống, chính là triệt để cắt đứt đường sống của ả trong hậu cung.
Chỉ thấy cổ tay ả lơ lửng giữa không trung kịch liệt run rẩy, giống như bị sợi xích vô hình trói chặt.
Ta mỉm cười quyến rũ, dưới ánh mắt căm thù của ả, chậm rãi cất lời:
“Tỷ tỷ cứ từ từ dùng lọ Tuyết Cơ Cao này, nếu hết rồi cứ sai người báo một tiếng, ta sẽ sai người đưa tới.”
Ta quay lưng bước ra khỏi cửa, liền nghe thấy phía sau truyền đến tiếng vỡ vụn của bình sứ, cùng với tiếng Thẩm Mộ Uyển đánh mắng hạ nhân.
Cái dáng vẻ thẹn quá hóa giận đó, đâu còn chút thong dong tự tại nào như lúc ả giẫm đạp ta dưới chân?
Kiếp trước khi ta bị bán vào thanh lâu, ả cũng tựa đầu vào vai Hoàng đế cười nói, giống như đang nhìn một con cừu non chờ làm thịt.
Ả nói với Hoàng đế tiếng thét thảm của ta rất êm tai, chi bằng nuôi trong lồng, ngày ngày nghe ta hát khúc.
Vì thế ta bị nhốt vào một chiếc lồng sắt đặc chế, khách nhân chỉ cần bỏ ra hai trăm văn tiền là có thể dùng roi tẩm nước muối đánh ta một trận.
Roi da quất lên người vang lên những tiếng kêu gào thảm thiết, lại chỉ khiến đám ác ma đó thêm phần hưng phấn.
Mà nay, chính Thẩm Mộ Uyển cũng nếm trải tư vị bị người ta tùy ý giẫm đạp.
Nhưng thế này vẫn chưa đủ.
Những nỗi đau ta phải chịu đựng, ta sẽ tính toán rạch ròi từng món một với ả.
***
Những ngày vào cung, ta dần dần nhìn thấu một chuyện.
Bùi Luân đối xử tốt với ta, chẳng qua là vì nhắm trúng lớp da thịt này có thể mang lại cho hắn sự thỏa mãn.
Hắn yêu hàng chân mày ánh mắt này, yêu dáng vẻ lả lơi nửa hờ hững nửa gọi mời của ta trên giường.
Nhưng nếu có một ngày nhan sắc ta tàn phai, hoặc hắn tìm được mỹ nhân mới, hắn sẽ giống như vứt bỏ một chiếc túi thơm cũ nát, tống ta vào lãnh cung.
Nữ tử có thể đứng vững chốn hậu cung này, không ngoài ba loại.
Loại thứ nhất là dựa vào nhan sắc để Hoàng đế sủng ái, nhưng một khi nhan sắc tàn phai hoặc Hoàng đế có mới nới cũ, sẽ không còn chỗ dựa.
Loại thứ hai là mẹ quý nhờ con, sinh được hoàng tử, nhưng không biết có phải do Bùi Luân tác ác đa đoan gặp báo ứng hay không, hắn đăng cơ ba năm, sủng hạnh vô số nữ tử, lại chưa một ai mang thai long chủng.
Loại thứ ba, hoặc là mẫu tộc có quyền thế, hoặc là tìm được một chỗ dựa vững chắc chốn thâm cung này.
Và thứ ta muốn tìm, chính là chỗ dựa lớn nhất của hậu cung.
Trong hậu cung này, người có thể trấn áp được quyền thế của Quý phi, lại khinh thường việc đồng lưu hợp ô với ả, chỉ có một người là Hoàng hậu.
Trước khi ta vào cung, hai người họ đã như nước với lửa.
Mặc dù bề ngoài vẫn duy trì sự hòa khí, nhưng việc Bùi Luân độc sủng Thẩm Mộ Uyển, đương nhiên khiến Hoàng hậu – chính cung nương nương – thập phần bất mãn.
Thêm vào đó, Thẩm Mộ Uyển cậy được Hoàng đế sủng ái, trong chốn hậu cung nghiễm nhiên trở thành một vị phó Hoàng hậu;
Phi tần lục cung thi nhau nịnh bợ ả, hoàn toàn không coi Hoàng hậu ra gì.
Từng cọc từng chuyện, đều khiến Hoàng hậu hận ả đến thấu xương.
Và đây chính là cơ hội của ta.
Thẩm Mộ Uyển từng nhiều lần thổi gió bên gối Hoàng đế, ngấm ngầm ngáng đường Hoàng hậu;
Nhưng Bùi Luân chần chừ không phế hậu, không phải vì không muốn, mà là không thể.
Ca ca của Hoàng hậu là Trấn Quốc Đại Tướng Quân quyền khuynh triều dã, phụ thân lại là thác cô đại thần được Tiên đế đích thân chỉ định, môn sinh cố lại trải dài khắp thiên hạ, gốc rễ cắm sâu trong triều đình;
Động đến Hoàng hậu chính là đối địch với nửa triều đình, vì vậy Thẩm Mộ Uyển cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, đôi bên đạt được một trạng thái cân bằng mong manh.
Mà ta, chính là biến số xuất hiện trong sự cân bằng mong manh đó.
Khi ta đến Phượng Nghi cung thỉnh an, Hoàng hậu đang tựa trên tháp lật xem một cuốn sách cũ, thấy ta bước đến mới nhàn nhạt liếc nhìn một cái.
“Ngươi đến đây là để vấn tội thay Bệ hạ, hay đến để thăm dò bản cung thay cho Quý phi?”
Ta khom người hành lễ: