Từ Nay Không Cần Huynh
Chương 1
Tây Vực tiến cống nho và mật qua.
Vì có chính tích tốt nên huynh trưởng được ban thưởng cả hai thứ.
Sau khi trở về phủ, huynh ấy đi gặp trưởng tỷ trước.
Đến chỗ ta sau đó, nho không còn, mật qua cũng không còn.
Chỉ còn lại một đĩa táo đỏ bình thường.
Đêm hội đèn Trung Thu.
Ta muốn kể chuyện này cho vị hôn phu là Thôi Giác nghe.
Nhưng chàng đang chọn trâm cài tóc.
Một chiếc trâm hải đường rực rỡ.
Một chiếc trâm chi tử thanh nhã.
Rốt cuộc nên tặng chiếc nào cho trưởng tỷ?
Chàng rơi vào khó xử.
Ta rất buồn.
Nhưng lại không dám về nhà khóc.
Chỉ có thể trốn vào con ngõ cụt phía sau nhà, ngồi xổm nơi góc tường.
“Huynh trưởng nói ta tham lam, nhưng nho đó ta chỉ muốn nếm một quả thôi, ta thật sự tham lam đến vậy sao?”
“Thôi Giác rõ ràng là vị hôn phu của ta, nhưng chàng lại tặng trâm cho tỷ tỷ, không tặng cho ta, thật sự là ta đang tính toán sao?”
Lời vừa dứt.
Một giọng nói ôn hòa chợt truyền tới từ bên kia bức tường.
“Hay là nàng gả cho ta đi.”
“Ta có rất nhiều nho, cũng có thể mua rất nhiều trâm.”
“Nếu tất cả đều chỉ tặng cho một mình nàng, vậy sẽ không còn ai nói nàng tham lam so đo nữa.”
01
Ta sững người.
Vì quá kinh ngạc nên ngay cả khóc cũng quên mất.
Ta biết phía sau bức tường có một tòa trạch viện.
Cũng không phải lần đầu tiên ta khóc ở đây rồi gặp người.
Nhưng lần đầu tiên, người phía sau tường rút ra một viên gạch, đưa qua lỗ hổng một chiếc khăn tay trắng tinh.
Lần thứ hai, lại đưa tới mấy viên kẹo mạch nha được gói ghém tinh xảo.
Cả hai lần đều không nói gì.
Ta cứ tưởng đối phương là một cô nương tính tình ôn nhu.
Cho nên mới tùy ý trút hết tâm sự.
Nhưng người vừa lên tiếng ban nãy rõ ràng lại là một nam nhân.
Giọng nam nhân ấy không nhanh không chậm, dịu dàng trầm thấp.
Vẫn đang nói:
“Không chỉ có nho và trâm cài tóc, lệ chi Lĩnh Nam, tần bà quả Thiểm Bắc, còn có lúc rơi vào tuyệt cảnh chỉ cứu nàng, duy nhất cứu nàng…”
“Những chuyện đó, ta đều làm được.”
“Cô nương, nàng không ngại suy nghĩ thử xem.”
Ta lắng nghe.
Sống mũi chợt cay xè.
Nước mắt còn chưa kịp ngừng lại bất ngờ tràn khỏi khóe mi.
02
Ta vốn không phải người thích khóc.
Chỉ là rất nhiều lúc không thể kìm được nước mắt.
Nhưng từ sau khi phụ mẫu qua đời, tỷ tỷ từ nhỏ vì bệnh tật được nuôi dưỡng ở Thanh Châu trở về.
Ta không dám khóc trong nhà nữa.
“Tống Tiểu Huỳnh, tỷ tỷ ngươi thân thể không tốt, ngươi đang tìm xúi quẩy cho tỷ ấy sao?”
“Ngươi tủi thân cái gì? Khóc thành thế này, bảo tỷ tỷ ngươi phải nghĩ thế nào?”
Huynh trưởng luôn nói như vậy.
Bị mắng vài lần, đến cả chuyện lén trốn trong chăn khóc ta cũng không dám nữa.
Thật sự không nhịn nổi thì chỉ có thể lặng lẽ ra ngoài tìm chỗ trốn.
Hôn ước giữa ta và Thôi Giác là do phụ mẫu khi còn sống đã định bằng lời nói.
Ban đầu, chàng thường đến tìm ta.
Biết được huynh trưởng đi công vụ mang về một giỏ tần bà quả.
Nhưng tất cả đều được đưa đến viện của trưởng tỷ, một quả cũng không chia cho ta, chỉ cho ta một đĩa táo đỏ.
Chàng hỏi ta:
“Hay là ta đến phủ nàng cầu thân sớm hơn một chút nhé?”
“Đợi chúng ta thành thân rồi, nàng muốn ăn bao nhiêu tần bà quả, ta đều mua cho nàng, được không?”
Biết được tỷ tỷ nhìn trúng túi thơm của ta.
Nhưng vì ta không cho nên bị huynh trưởng mắng.
Chàng cũng tức giận bất bình:
“Đồ của nàng, dựa vào đâu phải nhường?”
“Tống Tiểu Huỳnh, không được nhường! Nghe rõ chưa?”
Cho đến bốn tháng trước, một vị đồng liêu của huynh trưởng tặng huynh ấy một chùm lệ chi.
Khi lệ chi được đưa tới viện của tỷ tỷ, vừa hay ta cũng có mặt ở đó.
Ta chưa từng ăn lệ chi bao giờ, tò mò nhìn thêm vài lần.
Tỷ tỷ hái một quả đưa cho ta.
Đúng lúc ấy bị huynh trưởng nhìn thấy.
Ngay sau đó, huynh ấy đột nhiên nổi giận.
“Tống Tiểu Huỳnh, chẳng phải đã cho ngươi táo đỏ rồi sao?”
“Những thứ này đều là của tỷ tỷ ngươi, ngươi sao có thể mơ tưởng đồ của tỷ tỷ ngươi?”
“Cút đến từ đường quỳ cho ta! Khi nào biết sai thì sai người đến gọi ta.”
Ta quỳ suốt cả một đêm.
Ngày hôm sau, Thôi Giác tới phủ, thấy chân ta đau đến mức không thể đứng nổi.
Ban đầu chàng còn an ủi:
“Chỉ là một quả lệ chi thôi, huynh trưởng nàng sao có thể phạt nàng như vậy?”
“Tống Tiểu Huỳnh, nàng ngốc sao? Nàng không biết phản kháng à?”
Nhưng khi nhìn thấy huynh trưởng và tỷ tỷ nghe tin chạy tới.
Chàng bỗng thất thần.
Đó là lần đầu tiên Thôi Giác gặp tỷ tỷ.
Chàng hỏi:
“Tiểu Huỳnh, đây chính là trưởng tỷ của nàng, Tống Vãn Ngưng sao?”
Ta ngây ngốc gật đầu.
Còn chàng, đột nhiên đổi giọng.
“Ồ, vậy thì đây đúng là lỗi của nàng rồi.”
“Nàng quả thật nên nhường tỷ ấy.”
03
Ngày đó chân ta đau đến mức không chịu nổi.
Không thể đi xa.
Chỉ có thể trốn đến con ngõ cụt này.
Nhưng khóc xong cũng chẳng có ích gì.
Bởi vì số lần Thôi Giác tới tìm ta ngày càng nhiều hơn.
Chàng mang bánh điểm tâm cho ta, cũng sẽ mang một phần cho tỷ tỷ.
Ngày sinh thần của ta, chàng tặng ta trang sức, cũng mua thêm một phần sai người đưa tới viện của tỷ tỷ.
Chàng nói:
“Tiểu Huỳnh, những thứ ta tặng Vãn Ngưng, chỉ vì nàng ấy là tỷ tỷ của nàng thôi, nàng đừng suy nghĩ nhiều.”
Nhưng tháng trước, vào tiết Vu Lan…
Huynh trưởng dẫn ta và tỷ tỷ đến Bạch Lộ Tự cầu phúc, khi Thôi Giác đi cùng, ánh mắt chàng luôn dính trên người tỷ tỷ, chưa từng rời đi.
Chàng hỏi tỷ tỷ: “Có mệt không?”, “Có khát không?”, “Có nóng không?”, nhưng chưa từng hỏi ta.
Thậm chí khi trong Bạch Lộ Tự xuất hiện sơn phỉ cướp tiền nhang đèn, nhốt toàn bộ hương khách trong đại điện, chàng cũng luôn bảo vệ tỷ tỷ.
Chàng nói:
“Tống cô nương đừng sợ, ta sẽ bảo vệ nàng.”
Ngày hôm đó, chúng ta bị đám sơn phỉ cầm đao khống chế suốt hai canh giờ.
Khi trời dần tối.
Bên ngoài điện vang lên tiếng kêu khóc thảm thiết của những người hấp hối.
Thôi Giác cuối cùng cũng nhớ ra phía sau đại điện có một lối thoát bí mật.
“Thôi công tử, ngài hãy đưa Vãn Ngưng đi trước.”
Huynh trưởng không chút do dự đưa ra quyết định.
Nhưng Thôi Giác lại không yên tâm.
“Không được, lối ra đó tuy kín đáo, nhưng lúc rời đi nhất định phải có người ở lại đoạn hậu. Nếu không khi bọn cướp đuổi tới, Tống cô nương sẽ không thể thoát được.”
Thế là huynh trưởng chuyển ánh mắt sang ta.
“Tiểu Huỳnh, muội ở đây đợi đi, đợi tỷ tỷ muội an toàn rồi, bọn ta sẽ quay lại đón muội.”
Nhưng bọn họ không quay lại.
Cho đến khi đám sơn phỉ cầm đao bước vào Phật điện, phát hiện thiếu người, bắt đầu đại khai sát giới.
Cho đến khi cả điện người hoảng loạn bỏ chạy, ta bị xô ngã, bàn tay và chân đều bị giẫm đạp.
Bọn họ vẫn không quay lại.
Người tới cứu là quan phủ.
Khi ta được đưa về nhà, trong phủ rất yên tĩnh.