Từ Nay Không Cần Huynh
Chương 2
Sợ huynh trưởng nhìn thấy ta khóc lại nổi giận.
Ta không dám lập tức bước vào.
Đứng ngẩn ngơ ngoài cửa thật lâu, rồi lại vòng vào ngõ khóc thật lâu.
Khó khăn lắm mới bình ổn được tâm trạng.
Ta nhịn đau, tập tễnh trở về nhà.
Lại phát hiện trong nhà yên tĩnh đến lạ.
——
Tỷ tỷ ngã bệnh rồi.
Vì bị kinh sợ nên tim đập bất ổn, vừa uống thuốc xong và đã ngủ thiếp đi.
Nửa khắc trước, Thôi Giác vừa mới rời khỏi.
Còn huynh trưởng thì vẫn canh giữ trong viện của tỷ tỷ.
04
Hôm nay là hội đèn Trung Thu.
Thật ra, ta tìm Thôi Giác không phải để than phiền chuyện huynh trưởng không chia nho và mật qua cho ta.
Có một đĩa táo đỏ cũng rất tốt rồi.
Gần đây, ta vẫn luôn nghĩ như vậy.
Nhưng khi sai người mang táo đỏ tới, huynh trưởng đã nói:
“Tiểu Huỳnh, Thôi gia là thế gia vọng tộc. Nhánh của Thôi Giác tuy là chi thứ, nhưng ở kinh thành cũng được xem là gia tộc có danh vọng.”
“Muội vẫn còn nhỏ, không vội. Tỷ tỷ muội thân thể yếu đuối, chi bằng nhường cuộc hôn sự này cho tỷ ấy trước đi.”
Huynh trưởng không hề thương lượng với ta.
Mà là thông báo.
Cho nên khi biết hôm nay huynh ấy đưa tỷ tỷ ra ngoài ngắm đèn, Thôi Giác cũng sẽ đi cùng.
Ta lặng lẽ đi theo.
Ta muốn hỏi Thôi Giác, chàng có biết chuyện đổi hôn hay không?
Quyết định này có phải do chàng đưa ra không?
Những lời chàng từng nói sẽ cưới ta còn tính hay không?
Nhưng suốt cả quãng đường, Thôi Giác chỉ vây quanh tỷ tỷ trò chuyện, chưa từng để ý đến ta.
Khó khăn lắm mới đợi được lúc chàng lặng lẽ rẽ vào Thúy Hiên Các.
Ta còn tưởng cuối cùng cũng tìm được cơ hội nói chuyện với chàng.
Nào ngờ chàng đã cầm lên hai cây trâm ngọc.
Một cây là hải đường được chạm từ hồng ngọc, nhỏ nhắn mà rực rỡ.
Một cây là chi tử được chạm từ bạch ngọc, thanh nhã mà hào phóng.
“Tỷ tỷ nàng trước giờ vẫn thích sự thanh nhã, trâm chi tử rất hợp với nàng ấy. Nhưng thỉnh thoảng có một cây trâm rực rỡ thế này, dường như cũng không tệ.”
“Tiểu Huỳnh, nàng thấy tỷ tỷ nàng sẽ thích cây nào?”
Nhìn chàng lâm vào khó xử.
Ta bỗng có đáp án.
“Hay là mua cả hai cây, đều tặng cho tỷ tỷ đi.”
Ta trả lời như vậy.
Mà giờ phút này, nghe những lời của nam nhân bên kia bức tường.
Ta lau nước mắt.
Trong lòng cũng đã có đáp án.
“Được thôi.”
“Chàng tới nhà ta cầu thân đi.”
05
Lúc lau khô nước mắt trở về phủ.
Thôi Giác và tỷ tỷ vừa khéo cũng xem đèn xong trở về, đang đứng trước cổng.
Đèn lồng lay động, kéo dài rồi chồng lên bóng dáng của hai người.
Ta nhìn thấy Thôi Giác cầm hai cây trâm ngọc kia, đỏ mặt đưa cho tỷ tỷ.
Chàng đang nói gì?
Đứng quá xa, ta không nghe rõ.
Chỉ thấy tỷ tỷ phát hiện ra ta, mỉm cười bước tới.
“Thôi công tử, ngài tặng ta hai cây trâm này, còn Tiểu Huỳnh thì sao?”
“Ngài có tặng Tiểu Huỳnh không?”
Bàn tay lạnh lẽo của tỷ tỷ nắm lấy tay ta.
Nàng không nhận lấy trâm ngọc của Thôi Giác.
Trông như đang nói giúp ta.
Mà Thôi Giác thì sững người.
Qua thật lâu, chàng mới lấy từ trong tay áo ra một cây trâm đào hoa khác.
“Dĩ nhiên cũng có phần của Tiểu Huỳnh.”
Nụ cười của tỷ tỷ càng sâu hơn, như thể rất vui thay cho ta.
Nàng nhận lấy cây trâm, cài lên búi tóc của ta.
Đôi mắt sáng lấp lánh hỏi:
“Đẹp lắm, rất hợp với Tiểu Huỳnh.”
“Tiểu Huỳnh, muội thích không?”
“Không thích.”
Ta bỗng cảm thấy vô cùng khó xử.
—
Cây trâm đào hoa này, ba tháng trước vào ngày sinh thần của ta, Thôi Giác đã từng tặng ta một cây giống hệt.
Hôm đó, chàng nói mình đã lựa chọn rất lâu.
Nhưng hôm nay ta mới biết.
Nó chỉ là vật tặng kèm của hai cây trâm ngọc kia.
Loại trâm đào hoa dùng làm quà tặng kèm này, trong Thúy Hiên Các còn rất nhiều.
Giống như đĩa táo đỏ huynh trưởng mang cho ta.
Là thứ có thể mua ở khắp nơi trên phố.
Mua trâm ngọc sẽ được tặng.
Mua vòng tay ngọc sẽ được tặng.
Mua hoa tai cũng sẽ được tặng.
Đôi vòng ngọc trị giá một trăm lượng bày trên quầy kia.
Ngày sinh thần của ta, Thôi Giác từng tặng tỷ tỷ một đôi.
Hôm nay tỷ tỷ vẫn đang đeo.
Mà cây trâm đào hoa giống hệt kia.
Lúc này cũng đang nằm trên búi tóc của ta.
Rõ ràng tỷ tỷ đã nhìn thấy.
Thôi Giác cũng đã nhìn thấy.
06
Ta không nhận cây trâm đào hoa của Thôi Giác.
Ngay cả cây trên đầu mình cũng tháo xuống, ném vào lòng chàng.
Vừa chạy vào phủ trong tủi thân, ta vừa nghe thấy giọng của tỷ tỷ.
“Xin lỗi Thôi công tử, Tiểu Huỳnh không nhận trâm của ngài. Nếu ta nhận, muội ấy sẽ không vui…”
Ta không ngốc.
Dù có chậm hiểu đến đâu cũng nghe ra được gai nhọn trong lời nàng.
Nhưng ta không hiểu.
Nàng không muốn nhận trâm của Thôi Giác thì cứ nói thẳng là được.
Vì sao phải kéo cả ta vào?
Rõ ràng khi còn nhỏ, mỗi năm mẫu thân đưa ta về Thanh Châu.
Nàng đều rất thích ở cạnh ta.
Rõ ràng ở Thanh Châu, mỗi lần ta nghịch ngợm bị mẫu thân phạt.
Nàng đều đứng ra che chở cho ta.
Vì sao vừa trở lại kinh thành.
Mọi thứ đều thay đổi.
Đêm đó, ta vùi mặt trong chăn rồi thiếp đi.
Sáng hôm sau tỉnh dậy.
Đôi mắt sưng húp như hai quả óc chó.
Đang dùng trứng gà chườm mắt thì nghe nhũ mẫu nói có bà mối tới cửa làm mai.
Ta không hề bất ngờ.
Bởi vì tối qua, ta đã nói xong với vị công tử bên kia bức tường rồi.
“Ôi chao Tiểu Huỳnh, có hai nhà tới cầu thân đấy, còn có cả vị lang quân Thôi gia nữa.”
“Mau đi xem nào.”
Thôi Giác?
Ta ngẩn người.
Nhũ mẫu đã kéo ta đứng dậy.
Khi phụ mẫu cùng Thôi phu nhân dùng lời nói định hôn sự giữa ta và Thôi Giác.
Nhũ mẫu cũng có mặt.
Bà không biết huynh trưởng muốn đổi tỷ tỷ gả vào Thôi gia.
Cũng không biết Thôi Giác đã thay lòng, không còn muốn cưới ta nữa.
Đưa ta tới ngoài chính sảnh, bà lén chỉ vào một bà mối trong đó, vui mừng thay cho ta.
“Nhìn kìa, đó là bà mối thay Thôi gia tới cầu thân con đấy.”
Ta không nhìn bà mối.
Ta nhìn về phía huynh trưởng.
Ta chưa từng thấy huynh trưởng vui như vậy.
Huynh ấy lật qua lật lại hai tấm canh thiếp, kích động đến mức đứng bật dậy.
“Chuyện hôn nhân đại sự này… ta phải bàn bạc với muội muội mới được.”
Huynh ấy đưa hai tấm canh thiếp cho thị tòng, dặn:
“Mang tới chỗ đại tiểu thư, để đại tiểu thư xem thử.”
Nhưng một bà mối lập tức hoảng hốt ngăn người lại.
Rút một tấm trong đó ra.
“Nhầm rồi, nhầm rồi.”
“Nhà này đã dặn rõ, chỉ xem mắt Tống nhị cô nương, không phải Tống đại cô nương.”
Mà bà mối còn lại cười nói:
“Canh thiếp của Thôi lang quân thì không sao, cứ đưa cho Tống đại cô nương xem.”
“Thôi gia nói trước tiên sẽ hợp bát tự với đại cô nương.”
“Nếu đại cô nương không hợp, mới tính đến nhị cô nương.”
Những lời phía sau, ta không còn nghe rõ.
Ta chỉ nhìn thấy nụ cười trên mặt huynh trưởng nhạt đi vài phần.