Từ Nay Không Cần Huynh
Chương 3
Dường như huynh ấy không hài lòng việc tỷ tỷ không thể tùy ý chọn một trong hai tấm canh thiếp.
Huynh cau mày hỏi bà mối đã rút canh thiếp đi:
“Ngươi chắc chắn người muốn xem mắt là Thế tử Tín Dương hầu phủ, nhắm tới Tống nhị cô nương Tống Tiểu Huỳnh chứ không phải Tống đại cô nương Tống Vãn Ngưng?”
Nhưng một giọng nói ôn hòa đáp lại từ ngoài cửa.
“Dĩ nhiên.”
Theo tiếng nhìn lại.
Chỉ thấy một vị công tử áo xanh tóc đen, ôn nhu như ngọc, tựa bước ra từ trong tranh.
“Người ta muốn cưới chính là Tống Tiểu Huỳnh, Tống nhị cô nương.”
07
07
Thế tử Tín Dương hầu phủ, Bùi Mặc.
Ta từng nghe qua.
Nhưng không nhiều.
Chỉ biết chàng là đích tử của Trưởng công chúa.
Là cháu ngoại của đương kim Thánh thượng.
Người phía sau bức tường…
Lại là nhân vật thiên chi kiêu tử như vậy sao?
Ta ngơ ngác nhìn nam tử đang mỉm cười bước tới.
Chỉ thấy chàng dáng người cao ráo, khí độ phi phàm.
Ngay cả dung mạo cũng tựa tiên nhân bị đày xuống trần gian bước ra từ trong tranh.
Kinh ngạc đến mức quên cả tránh hiềm nghi.
Cho đến khi huynh trưởng và bà mối bước ra hành lễ.
Bùi Mặc dừng lại, cười nhìn ta.
“Lại gặp nhau rồi, Tiểu Huỳnh cô nương.”
Ta cuối cùng cũng hoàn hồn.
Đúng vậy.
Giọng nói không sai.
Quả thật là người tối qua nói muốn cưới ta.
Ta cố nén căng thẳng, cụp mắt xuống, cân nhắc rồi mới mở lời.
“Lại gặp nhau rồi…”
Ánh mắt Bùi Mặc dừng lại trên đôi mắt sưng đỏ của ta trong chốc lát.
Khẽ cau mày đến mức khó nhận ra.
Chàng nhìn sang huynh trưởng.
Rõ ràng vẫn đang cười.
Nhưng giọng nói không còn ôn hòa như vừa rồi.
“Tống đại nhân, ngài có điều gì nghi ngờ về việc ta cầu thân Tống nhị cô nương sao?”
Huynh trưởng cúi đầu, cung kính đáp:
“Hạ quan không dám.”
“Vậy vì sao từ xa ta đã nghe thấy Tống đại nhân đang hỏi, liệu ta có thật sự muốn cưới Tống nhị cô nương hay không?”
“Hay là Tống đại nhân cho rằng ta là loại người sớm Tần tối Sở?”
Một câu hai nghĩa.
Ngữ khí có phần sắc bén.
Trên trán huynh trưởng rịn ra một tầng mồ hôi lạnh.
Không biết là cảnh cáo hay trách móc.
Huynh ấy lặng lẽ liếc nhìn ta một cái.
“Hạ quan không dám.”
Bùi Mặc không hỏi tiếp nữa.
Chàng lại nhìn sang ta.
Nụ cười nhàn nhạt, giọng nói lần nữa trở nên dịu dàng.
“Vậy còn Tống nhị cô nương?”
“Mối hôn sự này, nàng có bằng lòng không?”
Chàng giống như chiếc khăn tay ấy.
Giống như những viên mứt ngọt ấy.
Tựa như đang chống lưng cho ta.
Lại tựa như đang an ủi ta.
Không hiểu sao nơi đáy lòng bỗng dâng lên cảm giác chua xót.
“Ta…”
Ta muốn nói đương nhiên là ta bằng lòng.
Chúng ta đã nói với nhau từ tối qua rồi.
Nhưng vừa mở miệng.
Giọng nói vui mừng của tỷ tỷ đột nhiên vang lên, cắt ngang lời ta.
“Là ngài?”
“Tiểu tướng quân.”
Tỷ tỷ tới rồi.
Không biết nàng đến từ lúc nào, đang đứng ngoài cửa.
Ánh mắt vừa vui mừng vừa e thẹn nhìn Bùi Mặc.
Năm ngoái, trên đường từ Thanh Châu trở về kinh thành.
Tỷ tỷ từng bị một tên vô lại bám theo quấy rối.
May mắn được một vị tiểu tướng quân cứu giúp, còn hộ tống một đoạn đường.
Sau khi về kinh, nàng từng nhờ huynh trưởng dò hỏi ân nhân suốt một thời gian.
Chuyện này ta biết.
Nhưng nàng gọi Bùi Mặc là tiểu tướng quân?
Người cứu nàng…
Là Bùi Mặc sao?
Hơi thở chợt khựng lại.
Bàn tay giấu trong tay áo vô thức siết chặt.
Mà tỷ tỷ đã nhanh chóng chỉnh lại biểu cảm.
Mỉm cười dịu dàng bước tới.
“Năm ngoái từ biệt ở Hoài Châu, tướng quân vẫn khỏe chứ?”
“Không biết tướng quân còn nhớ ta hay không?”
08
Bùi Mặc còn nhớ tỷ tỷ sao?
Chàng sẽ giống Thôi Giác, vừa gặp tỷ tỷ liền không muốn cưới ta nữa sao?
Chàng sẽ giống huynh trưởng, chỉ cần tỷ tỷ xuất hiện là lập tức thiên vị tỷ ấy sao?
Nhìn chằm chằm Bùi Mặc.
Ta bỗng thấy căng thẳng.
Nhưng ánh mắt Bùi Mặc chỉ lướt qua gương mặt tỷ tỷ.
Ngay cả suy nghĩ cũng không cần suy nghĩ.
Liền lạnh nhạt hỏi:
“Ngươi là ai?”
“Vì sao ta phải nhớ ngươi?”
Nụ cười trên mặt tỷ tỷ cứng lại.
Kinh ngạc vừa tan đi.
Huynh trưởng lập tức tiếp lời.
“Năm ngoái Vãn Ngưng từ Thanh Châu trở về kinh, trên đường qua Hoài Châu bị kẻ xấu bám theo, may mắn được ngài ra tay cứu giúp.”
“Năm ngoái ta tìm kiếm ân nhân rất lâu, không ngờ ân nhân lại chính là thế tử.”
“Xem ra hôm nay thế tử và Vãn Ngưng gặp lại nhau, quả thực là có duyên.”
Có duyên sao?
Nhưng rõ ràng Bùi Mặc là tới cầu thân ta mà.
Trong lòng giống như bị đổ vào một vò giấm lâu năm.
Chua đến mức hốc mắt nóng lên.
Sợ huynh trưởng phát hiện rồi lại trách mắng.
Ta vội vàng cúi đầu, che đi màn nước mờ mịt trước mắt.
Cho đến khi giọng nói lạnh đi của Bùi Mặc truyền vào tai.
“Tống đại nhân, ngài cũng làm quan trong triều, hẳn phải biết vì nước vì dân là bổn phận, là trách nhiệm.”
“Những năm qua, vương công quý tộc ta từng giúp, người buôn gánh bán bưng ta cũng từng giúp.”
“Nếu ai cũng nghĩ như ngài, chẳng phải ai ai cũng đều có duyên với ta hay sao?”
“Tống nhị cô nương.”
Chàng dừng một chút.
Rồi bất ngờ gọi ta.
Giọng nói lần nữa trở nên dịu dàng như gió xuân.
Ta vừa ngẩng đầu lên.
Liền đụng phải ánh mắt kiên định của chàng.
“Vừa rồi nàng vẫn chưa trả lời.”
“Mối hôn sự này, nàng có đồng ý không?”
“Nàng có nguyện ý gả cho ta không?”
Tựa như có một cơn gió ấm khẽ thổi qua đáy lòng.
Thổi tan mây mù.
Lấp đầy sương ấm.
Giây phút ấy.
Ta không nhìn thấy sắc mặt bỗng trở nên khó coi của huynh trưởng.
Cũng không nhìn thấy tỷ tỷ đang cắn chặt khăn tay, nước mắt lưng tròng.
Trong mắt chỉ còn lại Bùi Mặc.
Người tựa như vừa nghe được tiếng trời, nụ cười hoàn toàn giãn nở.
“Ừm.”
“Ta nguyện ý gả.”
09
Những thủ tục còn lại, Bùi Mặc giao hết cho bà mối xử lý.
Biết có lẽ ta có chuyện muốn hỏi.
Chàng hỏi ta:
“Tống nhị cô nương, nàng có muốn ra ngoài đi dạo một chút không?”
Khi chàng dẫn ta rời đi.
Sắc mặt huynh trưởng vẫn còn đen sì.
Mà nước mắt của tỷ tỷ đã rơi xuống rồi.
Tỷ tỷ rất đẹp.
Dáng vẻ khẽ cắn môi mỏng, âm thầm rơi lệ đẹp như một bức họa.
Ta bước ra khỏi sân chính sảnh.
Liền nghe thấy huynh trưởng nhỏ giọng an ủi nàng:
“Vãn Ngưng đừng khóc, huynh sẽ nghĩ cách giúp muội.”
Huynh ấy muốn nghĩ cách gì cho tỷ tỷ?
Ta không biết.
Chỉ là đột nhiên nhớ tới lần trước khi ta khóc.
Huynh ấy lại mất kiên nhẫn cau chặt mày.
Khiến lòng người nhất thời ngẩn ngơ, tâm trạng cuộn trào.
May mà Bùi Mặc không dẫn ta đi quá xa.
Chỉ vòng qua một con phố.
Đi tới tòa trạch viện ngăn cách với Tống phủ bằng một con ngõ.
Rẽ vào thủy tạ.
Hạ nhân lần lượt bưng từng đĩa trái cây lên đặt trên bàn đá.
Bùi Mặc cong mắt mỉm cười, đẩy đĩa tới trước mặt ta.
“Nếm thử đi.”
Nho xanh biếc, trong suốt như ngọc.
Mật qua thơm ngọt, màu sắc mê người.
Ta nhìn những thứ ấy.
Cuộc trò chuyện tối qua cùng cảnh tượng hôm nay đồng loạt ùa về.
Đọc tiếp: Chương 4 →