Tứ Tiểu Thư Của Phủ Nhất Phẩm
Chương 2
Huynh to như một quả núi nhỏ, tuy chỉ hơn ta ba tuổi, nhưng xách ta lên lại như xách gà con.
Thường hay vung tay một cái ném ta lên lưng, tránh khỏi bọn bà tử giữ cửa rồi dắt ta lên phố.
Nhưng huynh không phải dắt ta đi chơi.
Mà là… để ta bị bọn buôn người bắt đi.
“Hừ, ta đều biết hết rồi, ngươi khiến mẫu thân không vui, nghe nói bọn buôn người rất thích mấy đứa bé mặt mũi xinh xắn trắng trẻo như ngươi. Nếu ngươi bị bọn chúng bắt đi rồi, mẫu thân sẽ không buồn nữa.”
Huynh mỗi lần đều nói vậy, khiến ta nhớ lại lần đầu huynh gặp ta, hưng phấn dùng hai tay véo mặt ta phúng phính:
“Cục bột tuyết thế này là từ đâu tới? Mẫu thân cuối cùng cũng sinh cho ta một muội muội rồi sao?”
Bị Hầu phu nhân đánh cho một trận đòn nhớ đời, từ đó bắt đầu ghi hận ta.
Từ năm năm tuổi đến tám tuổi, việc huynh thích nhất là tìm cách dắt ta ra khỏi phủ để ta bị người bắt đi.
Có điều huynh tứ chi phát triển nhưng đầu óc lại thiếu chút thông minh.
Thường đem ta đặt ở nơi phồn hoa náo nhiệt người qua kẻ lại, huynh vừa rời đi, ta liền mất an toàn.
Thế nhưng mỗi lần huynh đều nắm chặt tay ta.
Nếu có ai định nói chuyện với ta, huynh sẽ trừng trừng như hung thần nhìn người ta.
Nếu ai đó đưa tay kéo ta, huynh còn giống như con trâu điên phát rồ lên.
Vừa hét to thu hút sự chú ý, vừa đạp người kia mấy cú rõ mạnh.
Lúc nhỏ, ta rất sợ thật sự sẽ bị bắt đi.
Về sau lớn hơn chút, không cần nhị ca dùng tay ném nữa.
Chỉ cần huynh liếc mắt ra hiệu, ta liền tự giác trèo lên lưng huynh, để huynh cõng ta ra phố.
Chỉ tiếc sau tám tuổi, Hầu phu nhân nghiêm cấm huynh tiếp tục lỗ mãng như vậy, mấy chuyện dạo phố cũng kết thúc từ đó.
Còn tam ca Triệu Đình Ngọc, bề ngoài nhìn ôn hòa, nhưng thực chất là một con cáo.
Huynh lớn hơn ta nửa tuổi, học hành bình thường.
Phu tử nói đông, huynh đáp tây, vậy mà vẫn dựa vào tài ăn nói khiến phu tử cười toe toét, còn miễn cho huynh bị phạt.
Huynh rất thích trêu chọc ta.
Thường hay ném mấy thứ như cóc nhái châu chấu xuống dưới bàn ghế của ta để xem ta sợ hãi ra sao.
Về sau lại lén sửa bài ta đã làm xong từ sớm.
Nhìn ta trên lớp bị phu tử chất vấn vì sao văn lạc đề, ta vò đầu bứt tai nghĩ cách đối đáp, còn huynh thì ở dưới che miệng cười.
Nhờ có huynh, mỗi lần phu tử ra đề, ngoài việc trả lời theo đề chính, ta còn phải chuẩn bị thêm các phương án lắt léo khác, nếu không lại bị ăn đòn.
4
Cứ thế, ta bình an vô sự lớn lên trong phủ Định Bắc Hầu cho tới năm mười một tuổi.
Năm ấy, đại ca Triệu Đình Châu tham gia kỳ thi xuân, dễ dàng đỗ trạng nguyên.
Còn nhị ca bị Hầu gia đưa đến doanh trại Tây Sơn rèn luyện, mỗi ngày gửi thư về đều đầy rẫy sự đau khổ.
Tam ca không biết từ đâu bái được một vị sư phụ nơi núi rừng, lén phụ thân mẫu thân mà theo người đó đi du ngoạn bốn phương.
Trong chốc lát, Hầu phủ trở nên lạnh lẽo vắng vẻ.
Ta vẫn là nữ nhi ngoại thất không ai chú ý trong mắt người ngoài.
Phu tử từng dạy ta học vấn đã về quê dưỡng lão.
Đại ca đương nhiên tiếp nhận trách nhiệm dạy ta tiếp.
Chỗ học vấn mà huynh chưa thi thố hết trong trường thi, giờ toàn bộ đều đổ lên người ta.
Hôm nay bắt ta luận về “Trung lập nhi bất ỷ cường tai kiều nghĩa”.
Ngày mai lại ra đề “Nãi thị nhân nhi khả bất như điểu hồ? Thi vân: Mục mục Văn Vương”.
Được đích thân đại ca dạy dỗ, ta cảm thấy nếu có ngày lên thi, biết đâu cũng đỗ trạng nguyên.
Đại ca đỗ trạng nguyên, Hầu phủ treo đèn kết hoa, mở tiệc suốt ba ngày ba đêm.
Những năm này, phủ vẫn hay mở tiệc, nhưng ta chưa từng tham gia.
Cũng chưa từng chạm mặt với các quý nhân trong kinh thành.
Chỉ là không ai nghi ngờ vì sao Hầu phu nhân không để ta xuất hiện trước mặt người khác.
Dù sao ta còn sống bình yên đã là Hầu phu nhân nhân từ lắm rồi.
Ai lại muốn trong ngày vui nhắc tới một đứa con gái ngoại thất xui xẻo chứ?
Vì vậy khi ta đứng trước cửa viện mình mà đụng phải một thiếu nữ mặc áo hồng, quả thực hết sức kinh ngạc — mà nàng cũng bị ta dọa cho giật mình.
“Ngươi… ngươi là cái… à không, là Tứ tiểu thư Hầu phủ đúng không?”
Ta khẽ gật đầu, làm như không thấy ánh mắt kinh diễm và kinh ngạc của nàng.
“Ngươi là ai? Sao lại xuất hiện ở đây?”
Viện của ta hẻo lánh đến mức người có lạc đường cũng khó mà lạc tới.
Thiếu nữ kia có vẻ ngẩn người, nghe ta hỏi thì hoàn hồn lại, lập tức cười lấy lòng.
Rồi nàng phất tay cho tỳ nữ lui xuống, tiến lên hai bước thân mật nắm lấy tay ta.
“Muội muội đúng là một dung mạo hiếm có, ta còn tưởng gặp được tiên nữ hạ phàm nữa cơ.”
Ta chợt nhớ tới năm nào từng thêu tiên nữ hạ phàm cho Hầu phu nhân, bao năm không đụng đến kim chỉ, bây giờ có thêu lại, e rằng đến cả tiên nữ giống heo cũng chẳng làm ra nổi.
Nghĩ vậy, ta không nhịn được bật cười khẽ.
Thiếu nữ tưởng ta có cảm tình với nàng, lại càng thân thiết hơn.
“Ta là nhị tiểu thư nhà Ngự sử trung thừa họ Lý, đang dạo chơi trong vườn thì lạc đường, không ngờ đi nhầm vào đây gặp được muội.”
Nàng nhìn ta từ trên xuống dưới, ánh mắt nóng rực.
“Y phục trên người muội là vải gấm Phù Vân được ngự ban sao? Thật đẹp quá, đây là bộ đẹp nhất của muội đúng không? Muội mặc đẹp như thế, chắc là định ra phía trước dự yến tiệc nhỉ? Chỉ tiếc là…”
Nàng bỏ lửng nửa câu.
Ta không hiểu nàng đang tiếc cái gì.
Bộ y phục này chỉ là thứ phổ biến nhất trong rương áo của ta, ta cũng chẳng biết là vải gì, mỗi quý phủ đều phái người đưa tám bộ đến cho ta mỗi mùa, đều là loại này.
Thấy ánh mắt ta nghi hoặc.
Lý tiểu thư cúi người lại gần, giọng nhỏ xuống.
“Hài, muội muội có dung mạo trời ban, không nên bị chôn vùi ở cái viện nhỏ xíu này, phải ra ngoài cho đám tiểu thư tự xưng là tuyệt sắc kia thấy thế nào mới đúng. Dù là con gái ngoại thất… thì đã sao? Chỉ tiếc Hầu phu nhân lòng dạ hiểm độc, ép muội u uất mãi nơi đây. Muội muội, muội có muốn sống theo cách khác không?”
Ta định nói ta cũng không đến mức u uất.
Nhưng nghe tới “đổi cách sống khác”, ánh mắt ta liền sáng lên, nhìn về phía nàng.
Thấy ta có động lòng, nàng lộ vẻ đắc ý.
“Hầu phủ bây giờ do Hầu phu nhân làm chủ, nhưng đợi đại ca muội thành thân, tân phu nhân vào cửa, nếu chịu nói giúp muội vài câu, ngày tháng muội chẳng phải sẽ tốt hơn sao?”
Ta gật đầu, “Cũng có lý, nhưng đại ca còn chưa đính hôn.”
Lý tiểu thư dậm chân, trong mắt có chút si mê điên cuồng.