Tứ Tiểu Thư Của Phủ Nhất Phẩm

Chương 3



“Chính là vậy, tuổi đẹp như thế, nếu không thành thân thì chẳng phải uổng phí sao? Muội muội, ta thấy chúng ta hợp ý, nếu sau này ta làm đại tẩu của muội, nhất định sẽ thương yêu muội hết mực, làm chủ chọn cho muội một hôn sự tốt nhất, không phụ dung mạo này của muội.”

Nghe vậy, ta ngẩn ra: “Ngươi làm đại tẩu ta? Ngươi định làm đại tẩu ta thế nào?”

Lý tiểu thư nụ cười càng sâu, đôi môi đỏ thắm giống như yêu nữ biết ăn người trong thoại bản.

Trong mắt nàng phản chiếu dáng hình ta vẫn chưa dậy thì, vóc dáng gầy gò như trẻ con.

“Muội chỉ cần nói cho ta biết viện của đại ca muội ở đâu, rồi thả gói này vào trà của huynh ấy, không bao lâu, ta sẽ trở thành đại tẩu của muội thôi.”

Nàng từ tay áo lấy ra một gói giấy nhỏ màu nâu, ánh mắt đầy mong đợi nhìn ta.

Ta cúi đầu suy nghĩ một lúc, rồi cười ngây thơ với nàng:

“Đại ca ở viện Văn Trúc, đi thẳng theo lối này rồi rẽ phải là tới.”

Lý tiểu thư lập tức kích động tới đỏ mắt.

“Vậy… vậy muội đi pha trà cho huynh ấy, nhớ bỏ thêm thứ đó vào, ta… ta sẽ tới ngay.”

Ta gật đầu, nhảy chân sáo mang theo nha hoàn câm điếc rảo bước về phía viện Văn Trúc.

5

Một canh giờ sau.

Ta ngồi bên cửa sổ lầu các sát viện Văn Trúc.

Vừa nhàn nhã quan sát tình hình bên dưới, vừa thong thả nhón một viên quả ngào đường bỏ vào miệng.

Chỉ thấy một đám người ùn ùn kéo vào viện Văn Trúc.

Cánh cửa phòng ngủ vốn đóng chặt bị người ta thô bạo đá văng ra.

Ngay sau đó là tiếng thét chói tai và mắng mỏ vang lên, vô cùng náo nhiệt.

Chỉ thấy nhị tiểu thư nhà Lý Trung Thừa quần áo xộc xệch xuất hiện nơi cửa phòng, sắc đỏ quái lạ trên mặt cũng không che được vẻ hưng phấn.

Ánh mắt nàng quét một vòng, giữa đám đông đang thì thầm mắng nàng phóng đãng mất nết, nàng chuẩn xác tìm được Hầu phu nhân.

Sự hưng phấn lập tức hóa thành ủy khuất, nàng bước lên, khuỵu gối hành lễ, vành mắt đỏ bừng, sắc mặt tái nhợt.

“Phu nhân, hôm nay đại công tử uống rượu say, hẹn ta… hẹn ta đến viện của chàng, nói có chuyện muốn nói với ta, ta… ta cũng không ngờ công tử sau khi uống rượu lại làm ra chuyện hoang đường như vậy…”

Vừa nói, lệ đã như mưa rơi xuống, trông thật đáng thương.

Chúng nhân xung quanh nghe lời kinh thiên động địa này, lập tức lộ ra vẻ hóng chuyện.

“Không ngờ đại công tử nhà họ Triệu vẻ ngoài ôn hòa nho nhã, lại là kẻ cuồng vọng như thế.”

“Đây là chuyện xấu tày trời, xem phủ Định Bắc Hầu ứng phó thế nào đây?”

“Còn làm gì được nữa? Chỉ có thể cưới người vào cửa thôi, nếu không thanh danh mất sạch, con đường làm quan cũng khó mà đi tiếp.”

Sắc mặt Hầu phu nhân đen lại, như đang kìm nén cơn giận.

“Ngươi nói là con trai ta, Triệu Đình Châu, hẹn ngươi đến viện của hắn?”

Lý nhị tiểu thư nức nở gật đầu.

“Ta thấy đại công tử là người ngay thẳng, tưởng rằng có việc gấp nên mới đến…”

Nói xong, nàng liền quỳ xuống dập đầu liên tục với Hầu phu nhân.

“Tất cả đều do Oanh nhi sơ suất, xin phu nhân nể mặt công tử vừa đỗ công danh, đừng trách phạt chàng, mọi tội lỗi, Oanh nhi nguyện một mình gánh chịu, cho dù… cho dù bắt Oanh nhi đi xuất gia làm ni cô cũng không sao.”

Một câu nói ra, mọi người lại thở dài cảm thán nàng tình thâm nghĩa trọng, tuy có chút thiếu liêm sỉ, nhưng dù sao cũng là kẻ bị hại.

Ta nhìn một màn ấy, trong lòng không khỏi tặc lưỡi tán thưởng.

Lý Oanh nhi này miệng thì xin Hầu phu nhân tha cho đại ca, nhưng thực chất đang ngấm ngầm cảnh cáo bà rằng con bà vừa đỗ công danh, chuyện này tốt nhất nên xử lý nhẹ nhàng, đừng làm quá.

Chẳng qua là thứ nữ của một nhà ngũ phẩm, vậy mà đối diện với chính thê của một phủ nhất phẩm lại không hề sợ hãi, còn dám giở mưu lược chèn ép.

Khó trách năm xưa nàng có thể giở thủ đoạn khiến tỷ tỷ ruột của mình gả cho một kẻ què.

Nếu là người khác, hôm nay chỉ sợ phải ngậm đắng nuốt cay rồi.

6

Thế nhưng Hầu phu nhân sau khi nghe xong lời Lý Oanh nhi, chỉ nhếch môi cười lạnh một tiếng.

“Đúng là nực cười, viện Văn Trúc xưa nay là nơi Hầu phủ tiếp đãi khách, khi nào lại thành chỗ ở của con ta rồi?”

Nói xong, bà ta hờ hững liếc nhìn Lý Oanh nhi một cái, rồi quay sang phân phó bọn hạ nhân bên cạnh.

“Đi, ta ngược lại muốn xem xem hôm nay là ai giả mạo con trai ta, ở trong phủ ta làm ra chuyện đồi phong bại tục thế này!”

Ngay lúc bà ta nói viện Văn Trúc không phải chỗ ở của Triệu Đình Châu, sắc mặt Lý Oanh nhi lập tức trắng bệch như giấy.

Đợi đến khi bọn tiểu lại kéo ra một kẻ mặt mũi xấu xí, trên người nồng nặc mùi rượu, thần sắc dâm tà,

nàng lập tức bật dậy, tay run rẩy chỉ vào hắn:

“Ngươi… ngươi là ai?!”

Cảm xúc quá kích động, giọng nàng cao vút như bị xé toạc.

“Ai dô, chẳng phải đây là thế tử độc đinh của phủ Thừa Ân bá sao? Lấy vợ từ sớm, còn nạp tới bảy tám thiếp, vậy mà vẫn chưa đủ, suốt ngày lui tới thanh lâu kỹ viện. Chẳng lẽ cô nương họ Lý lại làm ra chuyện hoang đường với hắn?”

“Nhưng cô ta rõ ràng một mực khăng khăng nói là đại công tử nhà họ Triệu mà?”

“Chẳng lẽ là chính nàng ta giở trò hèn hạ, định gài bẫy công tử Hầu phủ, kết quả lại dính vào cái tên ăn chơi trác táng của phủ Thừa Ân bá?”

Trong tiếng xì xào bàn tán không dứt, Lý cô nương gào lên thảm thiết:

“Không thể nào, rõ ràng ta đã hỏi nữ… ư ư ư ư…”

Lời còn chưa dứt đã bị người bịt miệng, ép xuống, không cho động đậy nữa.

Đúng lúc ấy, từ ngoài đám đông chậm rãi bước tới một phụ nhân có phần tiều tụy.

Bà hành lễ nhè nhẹ, giọng điệu nhàn nhạt:

“Thứ nữ không ra gì, không biết liêm sỉ, khiến mọi người chê cười rồi.”

Hóa ra là phu nhân của Ngự sử trung thừa.

Chỉ thấy bà tiến lên, giơ tay tát hai cái như trời giáng lên mặt Lý Oanh nhi, sau đó mới sai người:

“Nhị tiểu thư bị điên rồi, đưa về.”

Xem ra chuyện năm xưa con gái ruột của mình bị thứ nữ hãm hại gả cho một tên què, vị phu nhân họ Lý này vẫn luôn canh cánh trong lòng.

7

Thấy một màn kịch vừa sắp hạ màn.

Ta còn đang muốn xem thêm náo nhiệt.

Bỗng sau lưng vươn đến một đôi tay trắng trẻo, khớp xương rõ ràng, che lên mắt ta.

“Con gái nhỏ, đừng xem mấy thứ bẩn thỉu này, hại mắt.”

Ta nắm lấy bàn tay kia kéo xuống, để bản thân được nhìn thấy ánh sáng lần nữa.

Chỉ là cửa sổ đã bị người ta đóng lại, chẳng thấy được gì nữa.

Ta bĩu môi, thấy hơi chán, bèn níu lấy tay đại ca lắc lắc.

“Vậy vị cô nương họ Lý kia sau này sẽ ra sao?”

Sắc mặt đại ca có phần lạnh lẽo.

“Hoặc làm thiếp người ta, hoặc chết bệnh ở trang viên, hoặc xuất gia làm ni cô.”

Đọc tiếp: Chương 4 →

QR Code
Chương trước
Loading...