Người Anh Muốn Đi Cùng Không Phải Tôi

Chương 2



2

Đêm đó, tôi không ngủ.

Nằm trên giường, nhìn chằm chằm trần nhà, trong đầu như chiếu phim, từng cảnh vụt qua.

Lần đầu gặp Trình Việt là ở quán cà phê dưới công ty.

Tôi cầm cà phê đi ra, anh đẩy cửa bước vào, hai người va vào nhau, cà phê đổ lên người anh.

Tôi hoảng hốt xin lỗi liên tục, anh chỉ cười nói không sao, còn hỏi tôi có bị bỏng không.

Đó là lần đầu tiên tôi rung động.

Sau này mới biết, anh là nghiên cứu sinh của trường bên cạnh, tiền đồ rộng mở, lại còn đẹp trai.

Khi đó tôi nghĩ, người như anh… sao có thể để ý đến tôi?

Nhưng anh lại để ý thật.

Theo đuổi tôi ba tháng, mỗi ngày đón tôi tan làm, cuối tuần đưa tôi đi ăn đủ thứ ngon, đến sinh nhật còn tặng tôi một chiếc khăn len.

Dĩ nhiên không phải anh tự đan, mà là đặt thợ thủ công làm, nhưng tấm thiệp là anh viết:

“Lâm Tê, để anh chăm sóc em.”

Đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy mình được trân trọng.

Vì vậy sau khi ở bên nhau, tôi có thể chịu đựng tất cả.

Anh bận, tôi hiểu.

Anh chạy thí nghiệm, tôi đợi.

Anh quên ngày kỷ niệm, tôi nói không sao.

Tôi nghĩ rằng như vậy… sẽ đổi lại được nhiều yêu thương hơn từ anh.

Đổi lại được gì?

Là vào hôm nay, sau ba năm rưỡi…

Tôi phát hiện anh nhớ rõ từng mong muốn của Chu Gia Di.

Nhưng lại quên hết mọi chờ đợi của tôi.

Điện thoại sáng lên.

Hai giờ sáng.

Tin nhắn của Trình Việt:

“Lâm Tê, anh sai rồi. Thật sự sai rồi.”

Tôi nhìn dòng chữ đó, bỗng muốn bật cười.

Anh sai ở đâu?

Sai vì bị tôi phát hiện?

Hay sai vì suốt những năm qua chưa từng đặt tôi trong lòng?

Tôi không trả lời.

Tôi chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, xoay người nằm nghiêng.

Ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào, lạnh lẽo.

Tôi nhớ đến mùa hè năm đó, khi chúng tôi vừa mới bên nhau không lâu.

Một buổi chiều, chúng tôi ngồi trên băng đá bên Hậu Hải, nhìn mặt trời lặn từng chút một.

Tôi nói:

“Trình Việt, em rất muốn đi biển.”

Anh nói:

“Được, đợi anh bớt bận sẽ đưa em đi.”

Tôi hỏi:

“Anh sẽ bận đến bao lâu?”

Anh nghĩ một chút:

“Đợi dự án này kết thúc, khoảng hai ba tháng.”

Tôi nói:

“Vậy nói rồi nhé.”

Anh nói:

“Ừ, nói rồi.”

Tôi đợi ba tháng.

Dự án kết thúc, anh lại có dự án mới.

Tôi đợi nửa năm.

Anh nói cuối năm bận.

Tôi đợi một năm.

Anh nói phải tiết kiệm đủ tiền.

Bây giờ, ba năm rưỡi đã trôi qua.

Tiền của anh đã đủ.

Nhưng lại dùng để đặt vé đi núi tuyết cho Chu Gia Di.

Thời gian của anh đã có.

Nhưng lại dùng để ở bên cô ấy, ăn thịt hun khói mẹ anh gửi.

Còn tôi thì sao?

Tôi vẫn đang đợi.

3

Ngày hôm sau, tôi xin nghỉ.

Không muốn đi làm, không muốn gặp ai, không muốn nói chuyện.

Chỉ nằm trên giường, nhìn điện thoại ngẩn ngơ.

Trong vòng bạn bè, Chu Gia Di đăng một trạng thái:

“Cùng sư huynh ăn được hương vị quê nhà, biết ơn ❤️”

Ảnh kèm là cơm rang t/hịt hun khói và hai bộ bát đũa.

Địa điểm: khu nhà của Trình Việt.

Tôi nhìn bức ảnh đó, đột nhiên dạ dày cuộn lên.

Không phải ghê tởm Chu Gia Di.

Mà là ghê tởm chính mình.

Ghê tởm bản thân suốt ba năm rưỡi… chưa từng có tư cách xuất hiện trong vòng bạn bè của anh.

Ngón tay lướt xuống.

Một người cùng phòng thí nghiệm của Trình Việt đăng ảnh tụ tập.

Một đám người ngồi quanh bàn, Trình Việt ở giữa, bên cạnh là Chu Gia Di.

Cô ấy nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt sáng lấp lánh.

Tôi nhìn chằm chằm bức ảnh đó rất lâu.

Ánh mắt ấy… tôi quá quen.

Vì trước kia, tôi cũng từng nhìn anh như vậy.

Chỉ là sau này…

Trong ánh mắt tôi dành cho anh, có thêm mệt mỏi, thất vọng, và im lặng.

Còn bây giờ…

Không còn gì nữa.

Tôi thoát khỏi vòng bạn bè, mở khung chat với Trình Việt.

Tin nhắn cuối cùng vẫn là câu “anh sai rồi” tối qua.

Lướt lên trên, là ba năm lịch sử trò chuyện.

Ban đầu, anh trả lời rất nhanh, kiểu trả lời ngay lập tức.

Sau đó thành mười phút, nửa tiếng, một tiếng.

Rồi dần dần…

Nửa ngày, một ngày, thậm chí hai ngày.

Tôi gửi mười câu, anh trả một câu.

Tôi hỏi anh ăn chưa, anh trả “đang bận”.

Tôi kể chuyện trong ngày, anh trả “ừ”.

Chương trước Chương tiếp
Loading...